Truyện Teen

Anh Ơi, Người Em Thích Là Anh !

Chương 20 – Chương 20

– Nhìn gì mà nhìn dữ vậy ? Tôi biết tôi xinh rồi , mấy người không cần phải nhìn như vậy đâu ! -cô không ngẩng mặt lên mà nói .

– Hà Anh , tao dạy mày bao nhiêu lần rồi ? Nói thì phải nhìn người khác chứ sao cứ cắm đầu vào cái điện thoại vậy ? – Ân nghiến răng nói .

Cô vẫn không nói gì và giơ tay vline .

– Nhóc con ! Ra lấy đi ! – chị bán hàng nói lớn . Cô đứng dậy và chạy ra lấy luôn . Tất cả đổ dồn ánh mắt về phía cô .

– Oắt kia không về sao ? – Chị ta nói

– Hmmmm ! 3 tháng nữa mới về ! Hôm nào nó về em dẫn nó ra đây nha ! – Cô nói .

– Thi thoảng ra đây phụ chị đi ! Đông khách lắm !

– Vâng ! Ăn xong em phụ cho ! – Cô nói rồi cười tít mắt . Bưng ra cho mọi người cùng ăn .

– Ăn thôi ! – Cô vui vẻ nói .

– Nhìn ngon thế ? – Hân nói .

– Quán này nhiều người ăn như vậy sao làm nhanh vậy ? Có khi nào là đồ bẩn không ? – Chung nói .

– Này ! Đồ bẩn tôi dẫn mọi người đi ăn làm gì ? Não anh nên linh hoạt hơn đi ! Chẳng hiểu biết gì cả ! – Cô bĩu môi nói

Cả lũ cười ha hả rồi lại nói chuyện trên trời dưới bể .

_ 10p sau _

Cả lũ đứng dậy ra về . Cô đưa chìa khóa xe cho Long .

– Anh đưa mọi người về nha ! Em ở lại phụ chị ý ! Bánh đây .- Cô cười tươi nói và đưa túi bánh tráng nướng cho Long.

– Xíu em về thế nào ? – Long nhíu mày nói.

– Em tự về được ! Anh cứ về đi !

– Về cẩn thận nha ! Không thì gọi anh ra đón . – Long nói

Cô gật đầu rồi quay vào . Anh dõi theo bóng lưng đó , bóng lưng của sự thiếu vắng . Lúc nào trên mặt cũng nở nụ cười , nụ cười đó tươi lắm , nụ cười đó như thể không có chuyện gì vậy . Nhưng trong ánh mắt lại mang theo gợn sóng , phiền muộn ,tâm tư . Từ khi bước chân vào nhà anh ,cô luôn như vậy . Không ghét bỏ cô , cũng không khinh miệt cô . Anh luôn cố gắng gần cô, luôn cưng chiều cô ,mong cô được hạnh phúc . Trong đôi mắt amh lúc này lại mang theo nỗi buồn man mác .

– Hà Anh ở lại có chút chuyện . Anh đưa mấy đứa về ! – Long lên xe vừa khởi động xe vừa nói.

– Thế xíu nó về thế nào ? – Ân nhíu mày nói .

– Con nhỏ đó thiếu gì cách để đi ! – Long cười và nói .

Hoàng ở xe kia hơi lạ nhưng rồi cũng lẳng lặng lái xe theo chiếc xe trước mình và đi về .

Cô chạy vào vừa trò chuyện với chị kia vừa làm .

– Tố Như ! Chị có ý mở quán mới không ? – Cô chống cằm nhìn chị kia nói .

– Nhóc con ! Tiền đâu ra ! Chờ mấy tháng nữa trả xong xuôi nợ nần rồi tính tiếp cái đó . – Tố Như nói .

– Chị vấn còn nợ hả ? Chi Chi đâu ? Con bé dạo gần đây sao rồi ? – Cô nói .

Nói đến đây , Tố Như mắt lại hơi buồn rồi thở dài .

– Năm nay mới vào lớp 1 thôi ! Tiền học lại đắt đỏi . Mà em cũng biết mà , những đứa kia biết hết chữ rồi . Chi Chi nào có được như chúng nó ! – Tố Như thở dài nói .

– Em có ý này ! Chị để em nuôi Chi Chi cho . Chị lo làm ăn trả nợ dần đi . Chừng nào trả xong em trả Chi Chi cho chị .

– Không được ! Thế phiền lắm ! -Tố Như phản bác luôn .

– Chị này buồn cười ! Chi Chi con chị em coi nó như con em ý ! Chị nhìn hoàn cảnh chị thế này thì làm sao con bé tốt hơn được .

Cô khuyên nhủ . Tố Như để mọi thứ rơi vào im lặng .

– Chị nghĩ mà xem ! Để em nuôi Chi Chi cho ! Thi thoảng , tối em đưa nó ra đây chơi với chị. – Cô đặt tay lên vai Tố Như nói .

– Mẹ ơi , mẹ ơi ! – Tiếng trẻ con vảnh vảnh từ bên kia đường . Tố Như hơi ngạc nhiên . Hà Anh nhanh nhẹn chạy qua đường bế bổng cô bé đó lên rồi chạy lại sang quán . Thấy hình ảnh đó, bất giác Như rơi nước mắt .

– Mẹ ! – Cô bé được Hà Anh qua đường rồi đưa vào chỗ mẹ . Cô bé cười tít mắt rồi chạy lại chỗ mẹ mình .

– Mẹ ơi ! Mẹ Hà Anh về khi nào thế ? – Cô bé nói .

– Mẹ Hà Anh vừa về ! Chi Chi , con muốn ở với mẹ Hà Anh không ? – Tô Như bế bổng Chi Chi lên nói .

– Con đợi mãi mẹ Hà Anh mới chịu về ! So với mẹ Hà Anh thì con thích ở mẹ hơn ! – Chi Chi nói .

– Hiện giờ mẹ có khá nhiều việc phải làm , con đến ở chỗ mẹ Hà Anh nhé ! – Tố Như nói

– Mẹ có đến thăm con không ? – Cô bé ngây ngô nói

– Thi thoảng mẹ sẽ đến thăm con ! – Tô Như giọng hơn run nói .

– Mai con đi học thế nào ?

– Bé Chi à ! Mai mẹ sẽ chuyển trường cho con . Thi thoảng mẹ sẽ đưa con về thăm mẹ con . Chịu không nào ? – Cô lại gần véo nhẹ má Chi Chi nói .

– Vâng ạ ! – Cô bé gật đật đầu nói .

– Giờ em về nhà chị lấy quần áo cho con bé đi ! Giờ cũng muộn rồi , em đưa con bé về nhà em đi ! Mai đưa nó ra chỗ chị ! – Tố Như nói

Cô gật đầu rồi đưa Chi Chi đi .

_30p sau tại căn nhà chính_

Sauk hi lấy đầy đủ dụng cụ và đồ đạc cho bé Chi xong , cô bắt một chiếc taxi và đi về nhà chính . Cô bé đã đi sâu vào giấc ngủ . Cô một tay kéo chiếc vali nhỏ và một tay cẩn thận bế cô bé .

-Về … gì đây ? – Chung ra mở cửa và ngỡ ngàng khi cô bé một đứa bé trên tay .

– Còn gì nữa ! Mau giúp tôi mang mấy thứ này vào ! – Cô cau mày nói . Mấy người kia nhanh chóng giuso đỡ .

– Cô bé đó ở đâu ra vậy mày ? – Lạc Lạc ngạc nhiên nói .

– Từ bụng ra chứ đâu ! Mày hỏi hài ghê !- Cô nói

– Ưm..Mẹ ơi ! – Cô bé vùi mặt vào hõm cổ cô nói

– Ơi ! Con ngủ ngoan nào !- Cô ngọt ngào nói rồi khẽ vỗ vào lưng cô bé . Tất cả được một vố ngạc nhiên .

– Ai mang hộ tôi đống này lên phòng với ! – Cô nói rồi bế cô bé lên phòng mình . Mấy người kia cũng hóng hớt và chạy lên theo . Long vội vàng xách chiếc vali theo sau cô .

Cô nhẹ nhàng đặt cô bé xuống giường và cẩn thận đắp chăn cho cô bé . Đuổi mấy người kia xuống rồi khẽ đóng cửa tránh làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô bé .

– Ai vậy ? – Hân chưa hết ngạc nhiên hỏi

– Cô bé đó dễ thương ghê ! Mà đâu ra nó vậy mày ? – Tiếu HOa nói

– Xuống nhà tao kể cho ! – Cô nói rồi phi xuống tầng .

– Cô có con rồi à ? – Chung hỏi

– Con em á ? – Long hét lên nói

– Trời ạ ! Là con gái của chị bán bánh tráng . Chị ấy cũng là một tiểu thư nhưng bị bà mẹ kế đày. Tiểu thư Quách gia , Quách Tố Như . Cách đây 5 năm , trong lần đi chơi , em vô tình gặp chị ý đang vừa bồng đứa con nhỏ vừa bán bánh tráng . Vì cái tính lo chuyện bao đồng nên em đã phụ chị ý làm bánh tráng . Cũng như báo chí đã đăng tin , khi chị ấy còn bé mất mẹ và lão đại Quách không phải đã lấy vợ hai sao ? – Cô nói , đoi mắt có mang chút u ám .

– Cái này tôi biết khá nhiều ! – Chung nói

– Oa ! Thế giới này , cái quái gì cũng có thể xảy ra . – Ân nói

– Bà mẹ kế của chị đã lừa chị ấy và hủy hoại đời của chị ấy . – Cô nói với giọng đều đều .

– Vậy là có thai ? – Long nói

– Sao em không giúp chị ấy ? – Phong nói

– Phải đó ! Sao mày không giúp chị ấy ? – Ân nói

– Có chứ ! Nhưng bằng chứng bị hủy rồi ! – Cô nói

– Sao cô bé đó lại đến đây ở ? – Long nhìn cô nói.

– Chị ấy vẫn nợ khá nhiều nên em quyết định sẽ giúp chị ấy nuôi cô bé này . Với cả , em với cô bé đã thân nhau cũng khá lâu vậy nên cô bé gọi em là mẹ .- Cô giải thích

– Sao anh không biết ?- Hoàng nãy giờ im lawgj cuối cùng cũng lên tiếng .

– Anh có chịu ra ngoài đâu mà biết được ! – Cô bĩu môi nói

– Cô bé tên gì vậy ? Học đâu ? – Lạc Lạc nói

– Tên là Quách Chi Chi , mai tao sẽ tranh thủ tìm trường cho cô bé . Lạc Lạc, phiền mày nhờ người tìm hộ tao mấy bộ quần áo trẻ con tầm 6 đến 7 tuổi nha ! – Cô nói

– Ok ! – Lạc Lạc nói rồi lấy điện thoại làm gì đó

– Ân ơi ! Phiền mày tìm hộ tao gia sư dạy chữ và toán lớp 1 ! Còn anh Long gúp em đi tìm trường cấp một nào gần đây nhung phải tốt nha ! – Cô phân việc .

– Vậy anh ? – Hoàng rung chân nhìn cô nói

– Việc anh quan trọng nhất đây ! Giúp em tra thông tin của Quách gia và bà mẹ kế kia . Con anh Chung và anh Phong giúp em thiết kế cái báo ăn cơm nha ! – Cô nói

– Ngược rồi cô ! Hoàng làm cái đó mới đúng! – Phong nói

– Thế đảo lại ha ! Tôi đi ngủ trước ha ! – Cô nói rồi ton ton lên tầng . Bỏ cái lũ kia cứ ngơ ngơ .

– Thế tao làm gì ? – Tiếu Hoa và Hân nhìn nhau nói

– Trời ! Bị bỏ quên hả !? – Hân nói

– Cô bé đó lớp 1 phải không ? Mai chúng mày dựa vào ánh mắt thẩm mỹ và đi chọ đồ với tao ! – Lạc Lạc nói

– Ok !- Hân và Tiếu Hoa đồng thanh

Tất cả tắt điện và đi ngủ .

Cô ở trên phòng cho đồ của Chi vào tủ rồi thay bộ quần áo dễ chịu hơn và lên giường ôm cô bé vào lòng và chìm dần vào giấc ngủ .

_5h50p_

Mặt trời nơi cuối chân trời bắt đầu hửng chút nắng .

Đứa bé với khuôn mặt gầy gòm nhưng lại hết sức đáng yêu đã bắt đầu khẽ nhíu mày và hơi cựa người . Cô gái kia khẽ giật mình rồi vòng tay ôm đứa bé và vụng về vỗ về . Cô bé kia mắt to tròn nhìn cô rồi nghịch mấy sợi tóc trên mặt cô .

– Bé con ơi ! Ngủ tiếp đi con ! – Cô mắt vẫn nhắm nói .

– Ông mặt trời đạp xe lên núi rồi mẹ Anh Anh ơi ! – Chi Chi vỗ vỗ vào mặt cô nói

– Ngoan nào !

– Ánh sáng chiếu vào mặt mẹ rồi ! Để con che lại cho mẹ ngủ nhé ! – Thấy luồng sáng leo lét đang xâm chiếm trên gương mặt xinh đẹp kia , cô bé lấy tay che ánh sáng đó để cô được yên giấc. Cô khẽ cười rồi ôm cô bé vào lòng .

– Chi Chi ngoan của mẹ ! Hai mẹ con mình dậy tập thể dục nha ! – Cô khẽ xoa xoa lưng Chi nói . Cô bé gật đầu. Hai người nào đó dậy và cùng nhau VSCN .

_15p sau _

Cô lấy đài và bật bài tập thể dục rồi cả hai mẹ con nhà kia cùng nhau tập thể dục . Đưa tay lên rồi sang ngang , vân vân mây mây ….

_5p sau_

– Con thấy chán chưa ? – Cô thấy nhàm nhàm nên nói

– Mẹ ơi , con đói ! – Chi ngước nhìn cô nói .

– Tối qua con ăn gì chưa ?

– Con ăn khoai lang ạ !

– Xuống nhà rồi mẹ nấu cho con ăn nha !

– Vâng !

Cô nhấc bổng cô bé kia lên và tắt đài rồi đi xuống nhà . Lúc này nhà vẫn chưa có ai dậy.

– Con ngồi ghế đây , mẹ vào nấu nha ! – Cô đặt cô bé xuống ghế sofa rồi đi vào bếp .

_2p sau_

– Nhóc con mà dậy sớm gớm nhỉ ! – Chung từ trên tầng đi xuống thấy Chi ngồi đó nói . Cô bé biết là Hà Anh có ở với một vài người bạn , trước khi đến đây , cô đã nói với cô bé . Cô bé không trả lời mà ngước khuôn mặt ngây thơ nhìn Chung .

– Hazzz! Anh biết anh đẹp trai rồi không phải nhìn ! Cất đôi mắt đó đi ! – Chung tỏ vẻ nói .

– …..- Cô bé vẫn hết sức im lặng

– Mày đang trêu trẻ con đấy à ? Đó mới có lớp 1 thôi ! – Phong liếc xéo Chung nói

– Ơ ! Mày bị bơ à Chung ? – Long nói

– Quái lạ ! Con bé này biết nói mà sao nó không mở miệng nhỉ ? – Chung xoa xoa cằm rồi ngồi xuống phía đối diện cô bé nói

– Bé à ! Ăn kẹo không ? – Phong ngồi xuống cạnh Chung nói.

– Chi Chi ! Xin chào , anh tên Long nè !- Long ngồi xuống cạnh cô bé nói

– ….- Cô bé vẫn im lặng .

– Con nhóc này ! – Chung không giữ nổi bình tĩnh nói hơi lớn

– Mẹ ơi ! – Cô bé gọi to rồi ton ton chạy vào trong bếp .

– Ớ ! Con làm sao ? – Cô bế Chi lên rồi nói . Ba tên kia lóc cóc chạy vào ngó .

– Có ba chú , 1 chú tên Chung , mặt chú xấu hoắc ra , chú bảo chú ý đẹp trai . Chú ý cứ gọi con là nhóc con ý !. Không ai đẹp bằng mẹ Hà Anh của con cả . Chỉ có mẹ Như đẹp hơn mẹ Hà Anh thôi !- Cô bé nói . Cô bỗng chốc giật giật khóe miệng :” Bé con ! Sao con nỡ ! “- Cô nghĩ

– Thế còn hai người kia làm sao ? – Cô cười rồi hỏi

– Một chú nữa tên Long , chú ý chào con nhưng con không chào lại vì con thấy thần kinh chú ý hơi có vấn đề . Còn một chú con không biết tên gì , chú hỏi con ăn kẹo không mà không đưa con cái nào ! – Cô bé ngây thơ nói

– Hahahahaha ! Con gái mẹ hài ghê ý ! – Cô bật cười rồi nói . Ba người kia mặt méo xệch.

– Cô dạy lại con cô à nha ! Người lớn hỏi phải nói chứ , sao cứ ngồi im thít không nói câu gì !- Chung bực bội bước vào nói .

– Đúng đúng ! Anh có lòng tốt mà sao em lại đối xử với anh thế ? – Long là người tiếp theo tìm công lý .

– Em phải đồng ý thì mới đưa kẹo được chứ ?- Phong không kém trẻ con hùa theo.

– Này ! Ba người nhìn lại mình xem có khác gì trẻ con không ? Người lạ không quên không biết đi nói chuyện làm gì ? Con bé nó có biết anh là ai đâu hả ? Ai bảo anh giở thói điên làm gì , lo con bé chả nói thế ? Phải em còn cái dép vào mặt ý ! Chào thì phải nói cho đầy đủ chứ ! Cho kẹo thì phải đưa kẹo ra trước mặt thì mới biết kẹo gì chứ ! Ba người các người để não đâu vậy ? Là trẻ con sao ? – Cô nói một tràng , ba người kia im lặng , cúi đầu hối lỗi như trẻ con rồi lẳng lặng ra ngoài .

– Mẹ ơi ! Nước sôi !- Chi chỉ vào nồi nước trên bếp nói . Cô kéo ghế cho Chi ngồi rồi nấu .

_ Ngoài phòng khách_

– Sao vậy ? – Ân xuống thấy ba tên kia im thít nói

– Lạ ! Quá lạ ! Mà mùi gì thơm vậy ? – Hân nói rồi lần mò vào bếp

– Hà Anh nấu đồ ăn sáng ! – Lạc Lạc mắt sáng như sao rồi cũng chạy theo Hân . Ân và Tiếu Hoa ngái ngủ nên ngồi lại phòng khách . Hoàng lặng lẽ đi xuống tầng và ngồi xuống sofa .

– Mấy anh bị gì vậy ?- Ân không nhịn được nên hỏi .

– Hà Anh vừa quát ! – Long nói . Tiếu Hoa đang ngái ngủ mà cười sằng sặc .

– Mấy anh làm gì thì mới bị thế chứ !- Hoa vẫn cười nói

– Mọi người vào ăn thôi ! – Lạc Lạc ló đầu từ trong bếp nói .

Tất cả vào phòng ăn , sáng nay , cô nấu mì cho tất cả .

– Bé con ăn nhiều vào nha ! – Lạc Lạc gắp một miếng thịt bỏ vào bát cô bé và nói .

– Con xin cô ạ !- Chi lễ phép gật đầu nhìn Lạc Lạc nói .

– Ủa ! Sao nhóc phân biệt đối xử vậy ? – Chung ấm ức nói

– Cháu có tên ! – Chi phụng phịu nói .

– Ai kêu anh gọi con bé là nhóc làm gì ? – Cô xoa xoa lưng dỗ ngọt Chi rồi trừng mắt nhìn Chung .

– Nhìn yêu ghê ý ! – Lạc Lạc không nhịn được nói rồi đưa tạy nựng Chi một cái .

Phong , Long , Chung cố nuốt ấm ức trôi xuống cùng những cọng mì kia . Hoàng bất giác nhếch môi cười một cái khó thấy rồi tiếp tục ăn phần của mình .

– Hôm nay , mẹ phải đi học , mẹ vừa làm ít bánh quy trà xanh , socola đấy ! Mẹ để vào hộp rồi mang lên phòng cho con ăn nhé ! Ipad , máy tính con thích dùng gì thì dùng . Rồi chiều mẹ đưa con đi chơi ! – Cô vừa bón cho Chi ăn vừa nói . Cô bé gật gật cái đầu xinh.

– Mày ơi ! Hôm nay được nghỉ ! – Ân nhìn cô nói

– Ủa !? Thế sao hôm qua chả đứa nào nói tao câu nào ?- Cô nhớn mày nói

– Thựa ra là mải chơi nên quên béng rồi ! – Hân nói rồi cười xòa .

– Mẹ đưa con đi chơi nhé ! – Cô nói

– Vâng ! – Cô bé cười tươi rói rồi phấn khích vỗ tay hoan hô.

– May cho mấy người là hôm nay có bé con nhà tôi đấy nhé ! – Cô nói .

Khi tất cả ăn xong , cô nhờ Lạc Lạc bế Chi Chi ra ngoài phòng khách và chơi cùng con bé . Còn cô phải rửa xong đống bát đũa kia .

_Bên ngoài phòng khách_

– Chi Chi ! Bây giờ cô giới thiệu cho con mọi người ở đây nha !- Ân véo nhẹ má Chi Chi nói

– Vâng ! – Chi Chi gật gật đầu nói

– Cô tên là Ân , là bạn của mẹ con . Cô Tiếu Hoa ,…

– Cô Kỳ Hân dễ thương với cô Lạc Lạc kiu lạc lối ! – Thấy Ân chuẩn bị nói tới Hân thì cô bé nhanh nhảu nói

– Vô tay hoan hô Chi Chi nhà mình nào ! – Lạc Lạc và Hân hùa nhau nói .

– Trời ơi ! – Ân giật giật khóe miệng nói .

– Kia là chú Long Chào , Chung nhóc và Chú kẹo . Chú mặt lạnh kia thì con không biết tên nên con sẽ gọi là Chú Ngầu ! – Cô bé nói và tất cả đều vị sặc

– Ngoan nào ! Đây là chú Long , anh trai mẹ , Chú Chung , Chú Phong . Còn đây là Chú Hoàng , Chú Hoàng là người chơi thân với mẹ . Lại đây để lên thay quần áo rồi còn đi chơi !- Cô bước ra thấy cảnh này thì không nhị được cười nên nói .

– Đợi đã ! Bé con lại đây ! – Hoàng nói rồi vẫy Chi Chi lại

– Dạ ! – Cô bé lon ton chạy tới chỗ Hoàng .

– Chú cho con chiếc kẹo này ! Con làm sao , trong vòng một tháng không bị chảy nước ! – Hoàng nói

– Dạ vâng ! – Cô bé nói rồi lon ton chạy vào trong bếp . 10 giây sau chạy ra cười với cô một cái rồi kéo tay cô đi

– Ớ ! – Tất cả đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra .

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *