Truyện Teen

Anh Ơi, Người Em Thích Là Anh !

Chương 18 – Chương 18

Cô mở cửa phòng bếp ra .

– Ơ mày không khóa à ? – Lạc Lạc tròn mắt nhìn cô .

– Có chìa khóa đâu mà khóa ! Chùm chìa khóa kia là khóa nhà tao mà . Tao đùa chúng mày thôi ! – Cô thản nhiên nói .

– Trời ạ ! – Tiếu Hoa chán nản .

Cô cười rồi vào bếp . Ánh Tuyết thấy lạ khi họ nói chuyện thân thiết với nhau .

– Kỳ Hân ! – Ánh Tuyết lạnh lùng nói . Giương cái đôi mắt kinh ngạc nhìn Hân.

– Sao ? – Hân lạnh lùng nói .

– Nhiệt độ điều hòa hơi thấp thì phải ! – Lạc Lạc cảm thấy lạnh sống lưng nên nói .

– Ra đây nói chuyện ! – Tuyết hất cằm ra ngoài cửa nói . Hân nhếch môi một cái rồi đứng dậy . Ân kéo tay Hân lại

– Chuyện gì vậy ? – Ân hỏi .

– Xíu ăn xong tao nói hết cho ! – Hân cười tươi với Ân rồi ra ngoài .

Bên ngoài

– Cô đang làm cái gì vậy ? – Tuyết trừng mắt nói .

– Tôi làm gì liên quan tới cô không ? – Hân không trả lời mà nói ngược lại .

– Cô nên biết chúng ta cùng hội cùng thuyền.

– Trước đây ,tôi vốn không biết gì về Hà Anh nhưng giờ khác . Tôi quý cô ấy !

– Ý cô là cô rút ?

– Phải !

– Mày được ! Mày không nghĩ cho mày thì mày nên nghĩ cho cái tập đoàn rách nát nhà chứ ! – Chị ta cười lạnh nói .

– Này bà chị à ! Có tin tôi nói với anh Hoàng thì cái tập đoàn nát nhà chị còn trụ được không ?

– Mày nghĩ Minh Hoàng tin mày sao ?

– Với cái ghi âm này thì sao lại không tin

– Chị muốn gì ?….- Hân nói rồi mở đoạn ghi âm ra .

– Mày ghi âm ? – Tuyết đen mặt nói .

– Phải ! Chị nghĩ tôi ngu đến mức không ghi âm lại sao ? Xin lỗi ! Tôi thông minh hơn chị tưởng đấy ! Không chỉ ghi âm đâu ! Tôi đã sai người quay lại nữa đó ! – Hân thản nhiên nói .

– Mày muốn gì ? – Tuyết nghiến răng nói .

– Nếu chị muốn tiêu hủy nó thì chỉ có thể giết tôi thôi nhưng bà chị à , xin lỗi nhe ! Đoạn video và ghi âm không chỉ có một bản . Chỉ cần chị động thủ tôi sẽ để nó phát đi khắp nơi . – Hân bình thản nói rồi đi vào bỏ Tuyết một mình phát điên ở kia .

Khi thấy tin nhắn hẹn gặp của chị ta , Hân đã chuẩn bị hết mọi thứ . Chiếc váy được cài máy ghi âm . Cô đến chỗ hẹn trước nên đã sai người lắp máy quay . Và đương nhiên Hân sợ Tuyết lật mặt nên làm vậy .

– Chuyện gì vậy ? – Lạc Lạc nhìn Tuyết tức phát điên và bỏ lên tầng rồi quay ra nhìn Hân nói .

– Ăn xong , đợi Hà Anh kể xong chuyện . Lên phòng tao nói cho ,ở đây không tiện . – Hân nói .

– Gì đấy ! Tao hóng hớt với !- Cô ton ton chạy ra nói .

– Mày nhìn lại bộ dạng của mày đi ! Như bà thím vậy ! – Ân nhìn cô nói .

– Đây là kiểu vợ nấu cơm cho chồng ăn nè ! – Tiếu Hoa cười hô hố nói .

– Tao đang dở tay , chưa tháo ra được ! – Cô phụng phịu nói rồi lại vào bếp .

_30p sau _

Bốn vị hoàng tử bước xuống rồi tất cả cùng vào phòng ăn .

– Mùi thơm ghê ta ! – Chung kéo ghê ngồi xuống nói .

– Ai nấu vậy ? – Phong nói .

– Hà Anh nấu đó ! Thơm vậy không biết ăn có ngon không ! – Ân nhìn cô nói . Cô không nói gì chỉ cười cười .

– Ăn được không vậy ? – Long méo mó nói .

– Không ăn thì thôi ! Em ăn hộ phần anh cho ! – Cô cười quỷ dị nói .

Hoàng ngồi xuống cạnh cô . Bên phải là Hoàng bên trái là Long , bên phải Long là Ân , cạnh Ân là Phong , cạnh Phong là Chung , cạnh Chung là Hân , cạnh Hân là Tiếu Hoa , cạnh Tiếu Hoa là Lạc Lạc , cạnh Lạc Lạc là chỗ trống .

– Ăn nào mọi người ! – Cô te tởn nói .

Tất cả :….

Ngồi nhìn những món ăn ngon bày trên bàn và không ai động đũa .

– Hay gọi đồ ăn ngoài đi ! – Chung nói .

– Ơ ! Ngon lắm ! – Cô nói .

Lạc Lạc gắp một miếng thịt kho tàu thả vào miệng nhai rồi mắt sáng rực như sao .

– Tao sẽ cắm trại luôn ở chỗ nào có Hà Anh nấu . Ngon quá ! – Lạc Lạc tấm tắc khen rồi ăn ngon lành .

Tất cả bắt đầu gắp các món khác ăn .

– Ai dạy em nấu vậy ? – Phong nhìn cô nói .

– Phải rồi ! Từ bé đến giờ lần đầu được ăn đồ em nấu đấy – Long nói .

– Có ai dạy đâu ! Lần đầu em nấu mà ! – Cô thản nhiên nói .

– Sao mày nói chắc chắn vậy ? Cơm mày cắm cũng dẻo mà thơm nữa .! – Hân suýt sặc nói .

– Trêu thôi ! Trước ở bên Mỹ , ở có một mình nên tập nấu thôi ! – Cô cười tươi nói .

– Đi làm đầu bếp được đấy ! – Long nói .

– Nhìn cô tiểu thư vậy mà cũng biết phết đấy chứ ! – Chung nói

-Ngon !-Hoàng gật gật nói

Sau một tiếng đồng hồ ngồi ăn . Cả cơm lẫn thức ăn đều không còn ít nào .

– Giờ ai rửa bát ? -Cô nhìn một lượt nói .

Tất cả nhìn nhau không ai nói gì .

– Trời ! – cô bất lực kêu .

_ Cạch _

– Bưng đĩa hoa quả ra ngoài kia ăn ha mấy bạn ! Để tôi rửa cho ! – Cô lấy hai đĩa hoa quả gọt sẵn ra nói . Tất cả ngoan ngoãn nghe lời rồi ra ngoài . Cô nhanh chóng thu bát đũa lại và bắt đầu rửa . Mấy người kia không ngồi ăn hoa quả mà ngó cô rửa bát .

– Hay vào giúp nhỉ ! Tao chưa bao giờ rửa bát ! -Hân nói .

– Thôi đi thím ! Nãy anh Long nói có câu mà bị cái dép vào mặt . Mày vào mà rửa không được , vỡ bát có khi nó giết luôn mày đấy !- Ân nói .

– Thế cứ nhìn nó vậy à ? Mà rửa bát thì rửa kiểu gì ? – Lạc Lạc nói .

– Mấy cô muốn học thì vô đó hỏi ! Cô ta khác chỉ cho ! – Chung thản nhiên nói .

– Mày vào là làm phiền em ý đây ! – Phong nói .

– Nó không giết mày thì cũng cho mày uống nước rửa bát ! – Long nói .

– Anh Long , ở nhà Hà Anh có đanh đá như vậy không ? – Tiếu Hoa nói .

– Hơn luôn ý ! Không bao giờ nói : anh đi ra đi mà nói cút ! Các cô không ở nhà thể chất lúc nãy . Trời ơi ! _chẹp …chep_ -Long nói rồi chép miệng lắc đầu .

– Phải phải ! Nãy cảnh đó đúng là ác mộng ! – Chung hùa theo nói .

Bốn cô nàng táy ma táy máy tò mò .

Mấy người ngó chán rồi ra ghế sofa ngồi yên lặng .

_15p sau_

– Ủa !? Sao chưa ăn ? – Cô bước ra và ngồi xuống ghế nói .

-Đợi ! – Hoàng lên tiếng nói . Cô cười rồi ngồi xuống cạnh anh .

– Hà Anh ! Mày kể lại chuyện kia đi ! – Ân nói .

– À ! Là vậy nè ! …..

Cô bắt đầu thuật lại câu chuyện . Cái mặt biểu cảm hết sức .

– Haizzz ! Tao cũng không ngờ tao lại ném chuẩn như thế luôn . Phục mình ghê ! – Cô nhí nhảnh nói .

– Sao mày ghê vậy ? – Ân đơ rồi nói .

– Mày ơi ! Có phải nó hơi điên rồi không ?- Hân chớp chớp mắt nói.

– Haizzz ! Mấy người không thấy cảnh ném dép lúc nãy à ? May cho tôi lắm đấy ! – Long nhăn nhó nói .

– Này nhá ! .. ưm..

– Ăn đi ! – Vì sợ cô sẽ thuyết giảng tiếp nên Hoàng nhanh chóng nhét miếng táo vào miệng cô .

– Em đang nói mà ! – Cô phụng phịu nói .

– Cô mở miệng ra nói hết cái này đến cái kia ! Mà cũng tài ghê , cô mắng người ta đến phát sợ ! – Chung cười ha hả nói .

– Anh có im đi không ?

_pặp_ Cô định cầm cốc nên ném Chung thì bị Phong giữ lại .

– Cốc mất tiền mua đấy ! – Phong khẽ cười nói .

– Không cần anh nhắc ! – cô dựt tay mình ra khỏi tay anh rồi nói .

Cô nguýt Long và Chung một cái thật dài rồi bĩu môi một cái bỏ đi .

– Ê ! Giận à !? – Chung nói lớn .

– Không thèm ! – Cô nói lớn rồi bay luôn lên tầng . Mọi người được một trận cười lớn .

– Cô gái này cũng ngộ ghê ta ! – Phong khẽ cười rồi nói .

– Ăn xong ai rửa đĩa ? – Long nói rồi mọi người chạy đi hết còn mình chú Rồng nhỏ ngồi bơ vơ .

– Gì đây ? EM TAO NÓ BIẾT CHỨ TAO CÓ BIẾT ĐÂU !!!!!!- Long gầm lên . Cả lũ coi như không biết gì về phòng mình .

– Chúng mày làm gì vậy ? – Hân ngạc nhiên khi thấy ba đứa đi theo mình và đứng đợi mình mở cửa phòng .

– Chờ mày kể chuyện ! – Ân hớn hở nói .

– À ! Qua gọi Sư Tử Hà Anh đi ! – Hân đã hiểu ra vấn đề .

– Ok ! Nó ở chỗ nào ? – Lạc Lạc nói .

– Để tao gọi cho nó ! – Ân nói rồi rút điện thoại ra . Hân mở cửa cho mấy đứa vào rồi lấy laptop ra . Cô nhanh chóng đến phòng của Hân . Hân ở tầng 2 . Tầng hai gồm Chung ,Long , Hân và Ân . Tầng 4 gồm Lạc Lạc và Tiếu Hoa, nhưng hai cô nàng lại ở chung một phòng . Mỗi tầng có 4 phòng và căn nhà này có 6 tầng . Tầng cuối cùng là sân thượng .

– Gì vậy ? – Cô gõ cửa và được Tiếu Hoa mở cửa cho .

– Vào vào ! – Tiếu Hoa lôi cô vào rồi đóng cửa .

– Tao cho chúng mày xem cái này ! Xem xong thì Hà Anh à , mày đừng giận tao ha ! Tại tao không cố ý đâu . Xem xong , tao gửi mỗi đứa một bản . Cất cho cẩn thận ! – Hân nói .

– Ok ok ! Không giận , không giận ! Tao hiền mà ! – Cô hào hứng nói .

– Thôi dẹp đi ! – Tất cả nhìn cô nói .

Hân từ từ mở cho tất cả cùng xem .

Khi xem xong .

– Trời ơi ! Tao đáng ghét vậy sao ? – Cô co rúm người , trố mắt nói .

– Thực ra là không ! Tại giờ tao mới thấy mày tốt Hà Anh ạ ! Tao xin lỗi mày nhiều , rất rất rất nhiều nha ! – Hân bày tỏ tấm lòng nói .

– Phải phải ! Tha cho nó nha ! – Lạc Lạc gật đầu lia lịa với lời của Hân .

– Đã hại chết tao đâu mà có lỗi ! Không sao , không sao !

Cô cười tươi rồi xua xua tay nói .

– Mà mày làm gì mà để chị ta ghét vậy ? – Tiếu Hoa nói .

– À ! Tao cũng không biết . Hình như là cái lần hôm qua ! – Cô nghĩ ngợi nói .

– Vụ gì? – Cả lũ nhao nhao .

– Nhớ rồi ! ….- Cô bắt đầu thuật lại .

– Đó ! Ủa , tao có làm gì đâu ta , chỉ mỗi thế thôi mà !- Cô nói .

– Phải rồi ! Tao thấy đồn ầm lên , chị ta thích anh Hoàng . Thích lắm ! Ơ , sao mày với anh Hoàng lại thân nhau vậy ? – Hân nói rồi nhìn cô .

– À ! Là thế này này . Lúc nhỏ , nhà tao mở party mà tao lúc đó không thích tiếng ồn thế là ra vườn ngồi mình . Vô tình hôm đấy tao ôm con cún ngồi đấy , anh ý cũng ra đấy xong ngồi nói chuyện . Thân nhau từ đấy luôn ! – Cô kể lại .

– Uây ! Khâm phục ghê . – Lạc Lạc nói .

– Tao thấy anh ý với mày như người yêu ý ! – Tiếu Hoa nói.

– Không ! Người yêu sao được ! Tao với anh ý thế suốt từ lúc đó đến bây giờ rồi ! Nhưng vẫn là anh trai ,em gái thôi ! – Cô nói.

– Tao thấy ghen tị với mày ghê luôn á ! – Hân nói .

– Ơ mà chúng mày thích mấy ông hoàng tử kia hả ? – Cô nói .

– Không ! Thích mỗi cái đẹp trai với giỏi thôi à ! Chỉ mong bạn trai của tao sau này sẽ đẹp trai được như thế thôi ! – Lạc Lạc nói

– Mà này ! Sao mày phũ với anh Long thế ? Dù sao cũng là anh hai mày mà !- Hân thấy lạ lạ hỏi .

– À ! Mày hiểu thế nào là chiều quá hóa hư không ? – Cô chớp chớp mắt nói .

Cả lũ à một tiếng rồi cười to .

– Thôi nghỉ đi ! – Cô nói rồi đứng dậy định đi .

– Tối ra ngoài ăn không ? – Hân nói .

– Có có có ! Ăn gì ? – Lạc Lạc te tởn nói .

– Ummmmmmmmm! BBQ đi ! – Tiếu Hoa nói .

– Chán rồi mày ạ ! Hay ăn KFC đi ! – Ân nói .

– Chúng mày bàn đi ! Ăn gì cũng được . Ăn xong đi ăn bánh tráng trộn! – Cô nói .

– Bánh tráng trộn là gì ? – Cả lũ ngơ ngác đồng thanh nhìn cô .

– Không biết hả ? Hà Nội đầy quán mà ! Chưa bao giờ ăn à ? – Cô ngạc nhiên nhìn mấy đứa .

– Chưa ! – Cả lũ lắc đầu nói .

– Tối tao đưa đi ! Giờ đi nghỉ đi ! Nghỉ ngày chơi đêm mới thích . – Cô nói .

– Trời ! Mày là cú à ? – Tiếu Hoa tròn mắt ngạc nhiên nhìn cô .

– Không phải ! Nó chưa thích ứng được múi giờ . Vừa về Việt Nam được mấy hôm mà ! Còn chưa được tuần luôn ! – Ân nói .

– Oa ! Mày đi du học đâu vậy ? – Lạc Lạc và Hân đồng thanh .

….

Cô lại mất chút thời gian tâm sự với mấy người nhiều chuyện kia rồi mới về phòng được.

Cô đâu có ngủ đâu . Cô lại lấy tập giấy và thỏa sức thiết kế rồi chìm vào kí ức .

_11 năm trước_

– Mẹ ơi , mẹ ơi ! – Một cô bé vô cùng dễ thương chạy vào căn nhà thô sơ . Căn nhà đó do ở nhiều năm và cũng chưa được tu sửa nên vô cùng hoang sơ. Cảm giác chỉ cần chạm nhẹ nó sẽ sụp đổ.

– Ơi , Kim Anh à ? Chơi về rồi sao con ? Mau vào rửa chân tay ra ăn cơm nào ! -Một người phụ nữ xinh đẹp nhẹ nhàng nói với cô bé .

– Vâng ạ ! – Cô bé nhanh nhảu vâng lời rồi chạy đi rửa chân tay. Căn nhà đó chỉ có hai mẹ con sống đơn độc .

– Mẹ ơi ! Mẹ làm gì vậy ? – Cô bé đi qua căn phòng thấy mẹ cô đang làm gì đó nêm tò mò chạy vào xem .

– Oa ! Đẹp quá ! – Cô bỗng reo lên khi thấy những bức họa vô cùng đẹp mắt .

– Đây là bản thiết kế của mẹ ! Nếu như bản thiết kế này được giải , chắc chắn mẹ con mình sẽ giàu có lắm biết không ? – mẹ cô khẽ xoa đầu rồi nói .

– Đây là thiết kế gì vậy mẹ ? Đẹp quá trời luôn ạ !

– Là bản thảo thiết kế thời trang ! Mẹ có một ước mơ là nhà thiết kế thời trang . Nhưng nhà mình nghèo nên mẹ chưa có điều kiện . Gần đây ,có một cuộc thi dành cho những người có mong muốn . Mẹ đã tham gia , mong rằng sẽ đạt được .

– Con chúc mẹ hoàn thành tốt ! Yêu mẹ lắm ! – Cô bé với đôi mắt sáng rực nói rồi đưa đôi tay ngắn của mình ra ôm lấy mẹ .

—————-

Con sẽ hoàn thành ước mơ của mẹ ! Cô thầm nghĩ rồi nở nụ cười . Phải cô bé đó là cô . Tên thật của cô vốn không phải Hà Anh mà là Lưu Kim Anh . Vì muốn cô quên hết những kí ức đau buồn kia nên mẹ ruột cô đã nhờ Bạch gia đổi cả họ và tên . Nhưng vẫn giữ lại chữ Anh là vì đó là tên đệm của mẹ ruột cô .

Đang mải mê bỗng điện thoại cô đổ chuông . Bất giác mỉm cười rồi bắt máy .

– Dạ !? – Cô vui vẻ nói .

– Đi chơi với anh – Hoàng ở đầu dây kia nói .

– Vâng ! Đi đâu ạ ?

– Thay đồ rồi xuống phòng khách !

– Oki ! – Cô nói rồi lấy một bộ váy nhẹ nhành ra thay rồi lấy đồ xuống tầng.

TOn ton chạy xuống tầng rồi nhìn đông nhìn tây .

– Đi thôi ! – Cô vui vẻ nói .

– Đi ! – Hoàng thôi nghịch điện thoại rồi đứng dậy nói . Hai anh em khoác tay nhau cùng nhau đi chơi .

_ Tại quán trà sữa _

– Xin hỏi hai vị muốn dùng gì ạ ? – Cô nhân viên lẽ phép , vui vẻ nói .

– 1 trà sữa Socola và một trà táo xanh ! – Cô nói rồi cười tươi một cái . Tính tiền xong cô mang hai cốc ra bàn rồi ngồi xuống . Mọi người bắt đầu xì xào . Vì sao ư ? Vì Hoàng Tủ đẹp trai họ Dương kia đang đi với ai kia ? Ai kia ?

– Ai vậy mày ? – Cô gái thứ nhất 1 tròn mắt nhìn hỏi .

– Nhìn xinh phết đấy chứ ! Trắng ghê ! – Cô gái 2 nói .

-Trời ơi ! Đúng là xinh ghê ! – Mọi người bắt đầu tấm tắc khen .

– Loạn rồi ! Dương công tử có bạn gái rồi ! – Một cô gái bật dậy gào lớn . Mọi ngvười đều đổ dồn ánh mắt về cô và cô gái vừa gào lớn kia . Trên Confessions trường Rainbow Light với một loạt bức ảnh của Hoàng và cô . Cô xem xong mà cười điên lên .

Đúng là giời này loạn thật rồi ! – Cô vừa cười vừa xem nói . Ai kia vẫn lạnh tanh lướt xem mấy tấm hình .

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *