Truyện Teen

Anh Ơi, Người Em Thích Là Anh !

Chương 15 – Chương 15

– Sao với trăng gì ? Mày định cướp công của tao à ? – Chung khoanh tay trước ngực nói với giọng đùa cợt .

– Mày nghĩ nó chịu để mày đưa lên tận phòng hả ? Với cả , bằng tao là anh nó , nó còn không khiến ! – Long ngước nhìn Chung với cái ánh mắt nhìn người ngoài hành tinh nói .

– Để con bé yên ! Hôm nay tâm trạng không được tốt . – Hoàng quay ra trừng mắt hai tên đang leo lẻo lạnh giọng nói .

Hai tên kia nuốt nước bọt ừng ực rồi im re .

– Sao anh biết ? – Ân nhìn Hoàng với ánh mắt tò mò nói .

– Ơ ! Cô bé nói với mày ? – Phong không kém tò mò như Ân là mấy .

– Còn cần phải nói ? – Hoàng liếc Ân một cái nói . Ánh mắt đó ám chỉ Ân nên để ý cô nhiều hơn một chút .

Thực ra lúc nói chuyện với cô ,Ân đã thấy có cái gì đó lạ lạ ở cô rồi nhưng chỉ là cô không bộc phát hết ra thôi . Ân lúc này lại thấy hơi chột dạ . Phải ! Là bạn thân của cô nhưng chính Ân lại ít tâm sự với cô nên chỉ hiểu cô qua qua . Thấy bản thân mình hơi có lỗi . Ân mím chặt môi không nói nửa lời .

– Ý gì đây ? – Chung nghệt mặt ra nói . Đến cả Long cũng ngơ ngác .

– Ý là không cần cô bé phải mở lời , chỉ cần nhìn qua thôi ! – Phong ảm đạm nói .

– Anh lại nói linh tinh rồi !  Đừng nghe anh ấy nói linh tinh .- Cô gắng gượng dậy nói .

Ân lặng lẽ lại gần và đỡ cô dậy .

– Ơ !? –  Chung và Long ngơ ngác nhìn cô gái vừa cất tiếng nói.

– Say ? – Hoàng nhìn cô gái đó với ánh mắt dịu dàng và nói .

– Em uống hơi nhiều , không sao đâu ! – Cô hơi mơ hồ xua xua tay nói .

– Cô uống bao nhiêu mà nhiều ? – Chung trêu chọc hỏi .

– Phải phải ! Em uống bao nhiêu ? – Long hùa theo hắn .

– Cảm ơn anh đã cứu tôi ! 5 ly ! – Cô nói với giọng đều .

– Uống thế nhiều gì ? – Chung tỏ ra vô cùng thản nhiên nói . Còn anh hai của cô thì há hốc mồm ra kinh ngạc nói lớn :

– Không nhiều ?  Mày nghĩ tửu lượng nó lớn lắm à ? Mày ai cũng say bí xỉ rồi làm loạn như mày à ? Uống được nửa ly cũng là tốt lắm rồi biết chưa ? Sao lại uống nhiều thế ?

Quát cho Chung 1 tràng rồi lại nhìn cô em gái với ánh mắt dịu dàng và tràn đầy chua xót nói .

– Không sao , không sao đâu ! – Cô ngà ngà say xua tay nói .

– Mày bị sao mà uống nhiều thế ?  – Ân chua xót nói .

– Có bị sao đâu đừng nghe anh Hoàng nói linh tinh mà suy nghĩ lằng nhằng – Cô liếc Hoàng một cái dài cả vạn dặm nói . Đáp lại cái liếc đó là cái nhún vai và vẻ mặt :anh đây vô tội . Thấy sao nói vậy thôi !

– Em không sao thật hả ? – Phong nghi ngờ hỏi lại .

– Không sao đâu ! Mọi người về nghỉ đi . Mai còn đi học nữa ! – Cô nhẹ nhàng nói .

– Ủa !? Tửu lượng cô kém vậy sao ? Rõ ràng tôi thấy cô đi rất bình thường mà ! – Chung xoa xoa cằm nói .

 – Có phải bị ai đẩy không ? – Long nghi ngờ nói .

– Hồi nãy , Kỳ Hân mặt đen xì ! Không lẽ là cô ta ?- Chung nói .

– Không hề ! Là do tôi say , hơi loạng choạng !- Cô liếc mắt nhìn Chung nói .

– Mày phải cẩn thận chứ ?- Ân lo lắng nói.

– Khổ quá ! Không sao rồi mà ! Về , tất cả về hết cho tôi ngủ đi ! Mai tôi còn đi học nữa !!!! – Cô lấy hai tay khua tứ tung lên nói .

– Trời , trời ! Cô báo đáp tôi thế đó hả ? Ít ra cũng phải mời mọc cái gì đó chứ ? – Chung tỏ ra kì lạ nói .

– Báo đáp à ? Mai tôi báo sau ha ! Giờ tôi mệt và rất rất mệt rồi ! Mai có gì nói sau ha !

– Nhà anh ở đây , anh về đâu ? – Long tỏ ra thú vị nói .

– Phòng anh ở chỗ nào anh về chỗ đó ! – Cô liếc anh mình một cái đầy khinh bỉ nói .

– Tắm nước ấm đi rồi nghỉ ! – Hoàng nhìn cô đầy yêu thương nói.

– Ơ mà thằng Gió nhà mình đâu rồi ?- Long ngó ngang ngó dọc không biết Phong đã đi trốn nao .

-Đây ! Tao đi làm ít trà gừng cho em gái mày làm ấm cơ thể . Em mau uống một chút đi ,  tốt cho cơ thể lắm . – Phong bưng ly trà gừng tớ gần chỗ cô rồi nói .

– Anh cũng chu đáo nhỉ ! Cảm ơn anh . – Cô che giấu sự chế giễu bản thân rồi cười hiền nhìn Phong nói .

– Không có gì đâu . Mau uống đi !- Phong cười hiền từ nói .

– Trà anh Phong pha uống ngon lắm ! Mùa đông tao suốt ngày được thưởng thức . Mày uống đi !- Ân cười tươi rói nói . Cô chợt thấy tim hơi nhói .

– Cứ để bàn đi ! Tao sẽ uống . Mọi người ra ngoài đi . Anh Hoàng , em nhờ chút việc .- Cô cười tươi nói rồi mặt lại trở nên nghiêm túc .

Hoàng nhìn cô gái kia rồi khẽ gật đầu.

– Nhờ gì thì nhờ anh nè !- Long te tởn chạy lại gần cô nói .

– Ra ngoài ! – Cả cô và Hoàng đồng thanh nói.

– Đi nào Rồng Con !- Chung kéo chú Rồng con đang te tởn nói .

– Đi thôi ! – Phong cầm cổ tay Ân kéo đi nói . Vẫy tay tạm biệt cô vội rồi Ân cũng nắm tay Phong cùng ra ngoài .  Đợi mọi người ra ngoài hết rồi Hoàng đóng cửa lại .

– Sao ? -Hoàng dửng dưng đút tay túi quần nói .

– Giúp em , giúp em điều tra, điều tra về người nhà của mẹ ruột em . Cô dì chú bác sao cũng được . – Mắt cô nhìn về hướng vô định trong căn phòng nói rồi ngước mắt hơi ướt ướt nhìn Hoàng .

 Hoàng chỉ lẳng lặng lại gần cô rồi kéo cô vào lòng .

– Sao em lại muốn điều tra ? – Hoàng dịu dàng nói .

-Xin anh ! Xin anh đấy , điều tra giúp em đi ! – Cô khóc nức nở trong lòng Hoàng nói.

– Tại sao ?

….

 Hai người ngồi nói chuyện . Mấy người kia đâu đã đi hẳn đâu .

-Mày nghe thấy cái gì rồi Chung ? – Long và Chung áp tai vào cửa cố gắng nghe ngóng nói.

– Tao nghe được gì thì tao chết liền nha ! Mày nghe thấy gì không ? – Chung nhìn Long nói .

– Mày nghe thấy gì không Phong ? – Long nhìn Phong đang đứng dựa lưng vào tường cạnh Ân nói .

– Mày gần nhất mày còn không nghe thấy sao tao nghe thấy được ? – Phong liếc nhìn Long nói .

– Thôi ! Mau đi thôi , xíu nữa anh Hoàng ra to chuyện đó ! – Ân khuyên nhủ .

– Mai tao dò khác biết ! Đi thôi ! – Phong nói .

Bốn người kéo nhau xuống tầng . Khách khứa bắt đầu đã ra về vãn nhiều . Mặt mẹ hiện giờ xanh mét nhưng vẫn phải cố cười xin lỗi khách . Ân chạy lại rồi giúp mọi người tiễn khách.

– Hà Anh nó sao rồi Ân ? – Mẹ Ân và mọi người lo lắng hỏi .

– Không đáng lo đâu ạ ! Mọi người yên tâm đi ạ! . – Ân trấn an mọi người nói .

– Cảm ơn cháu nhiều lắm Chung ạ ! – Mẹ cô rối rít cảm ơn Chung .

–  Quên ! Cảm ơn mày . Mày đúng là người anh em tốt của tao ! Mai tao ăn gì mày bao ha ! – Long quàng vai bá cổ Chung nói .

– Ok ! À gì á ? – Chung te te tởn tởn nố rồi chợt giật mình .

– Cảm ơn mày ! Cảm ơn mày nhiều lắm . Mày không ngững cứu em tao mà mày còn mời tao đi ăn . Mày tốt thật ! – Long nói với giọng cảm kích vô cùng .

– Mày nói liên thiên , ba lăng nhăng cái gì vậy ? – Chung ngơ ngác nói .

– Anh ơi , anh Long ghi âm lại hết rồi ! – Ân cố nhịn cười nói .

– Cái tên này ! -Chung nghiến răng nghiến lợi nói .

– Hê hê – Long lấy cái điện thoại đung đưa trước mặt Chung nói .

– Anh Hoàng kìa – Ân nhìn thấy Hoàng rồi nói .

Vẻ mặt Hoàng lúc này không mấy là thoải mái . Nói một cách chính xác là đen như đít nồi .

– Sao vậy ? – Phong nói với giọng chút lạnh lùng.

– Về thôi ! – Hoàng lạnh lùng nói rồi khôi phục lại về vẻ mặt ban đầu.

– Mấy vị về cẩn thận nha ~!-Long đưa tay đùa cợt nói .

Bốn người kia chào mọi người rồi ra về . Chờ mọi người về hết rồi bà mẹ chạy vù lên phòng cô .

– Ôi  Bảo bối của mẹ ! – Bà mở cửa rồi xông thẳng vào phòng , mắt rưng rưng nước mắt nhìn cô gái đang ngồi trên giường.

– Mẹ ! – Cô giật mình mở to mắt nhìn bà .

– Sao không ? Con có đau ở đâu không ? Con thấy trong người thế nào ? Có mệt không? Thấy người nóng không ? Con…

– Stop ! Con không sao ! – Thấy mẹ hỏi dồn dập , cô vội ngắt lời .

– Con bé này ! Không sao cái gì ? Nhỡ bị cảm thì làm sao ? – Mẹ khẽ trách .

– Con không sao thật ! Mẹ yên tâm đi . – Cô trấn an mẹ nói .

– Mà làm sao lại bị ngã ? Con không sao thật chứ ? – Ông bố không kém phần lo lắng hỏi.

– Tại chỗ đó đông người , con đi vào chỗ mép nên bị trượt chân . Thật sự là con không sao hết , con rất ổn .- cô cười tươi nói .

– Từ nhà đến trường hơi xa đấy , tốt nhất con nên ở lại nhà chính ở trường . Vật dụng , đồ đạc của con, bố đã sai người đem tới đó rồi còn thêm vài thứ . Bố đã chuẩn bị đủ cho con rồi . – Ông thở dài nói .

– Phải rồi ! Mai con ở lại đó đi . Có gì mẹ qua . – mẹ nói.

– Thế con ở đấy làm gì ? – Long bị cô cướp ánh sáng nên hậm hực nói 

– Phòng con với phòng em không cùng một tầng . Con bé ở tầng ba với Minh Hoàng , Thanh Phong và con gái Lưu gia. – Ông nhìn Long nghiêm mặt nói .

– Ớ ! Sao lại thế ? Dù sao , bố mẹ yên tâm , con sẽ chăm sóc em . – Long trấn an cả hai người trung niên kia .

Sau một hồi dặn dò ,  cuối cùng cũng chỉ con hai anh em nhà kia .

– Em có nghĩ cái gì anh đang nghĩ ? – Long đơ người nhìn đi đâu đó nói .

– Anh nghĩ gì sao em biết được !- Cô trợn tròn mắt nhìn cái tên khùng đang ngồi trong phòng mình .

– Cảm giác như bị đuổi khỏi nhà ý !

– Thôi thì đi !

– Còn Pig em tính sao ?

– Bế đi nốt !

– Ý hay nè !!!!

– Cút về phòng cho bà nhờ !

– Nãy nhờ Hoàng cái gì thế ?

– Cút

– Nói đi !

– Nhờ cho anh một trận . Về phòng!

Cô phũ phàng đuổi anh hai của mình . Long thấy cô đuổi , tỏ ra buồn bực nhưng cô nào quan tâm . Thế là đành thôi và phòng ai nấy về .  Cô thở dài ngán ngẩm nhìn cốc gừng kia và không thèm suy nghĩ gì nhiều mà uống ực hết rồi lấy quần áo khác đi tắm lại .

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *