Truyện Teen

Anh Ơi, Người Em Thích Là Anh !

Chương 10 – Chương 10

Cô để Ân vào lớp trước rồi cô sửa soạn lại quần áo rồi đứng ở cửa lớp.

– Thưa cô , em là học sinh mới vào lớp ạ ! – cô đứng ở cưa lớp nói .

– À ! Nãy hiệu trưởng có báo với cô rồi . Em vào lớp đi .- cô giáo đứng trên bục nói.

– Hãy giới thiệu về bản thân em đi nào !- cô giáo nói .

– Xin tự giới thiệu mình là Bạch Hà Anh . Là học sinh mới đến của lớp mình. Có gì không biết mong các bạn chỉ bảo và giúp đỡ . – cô nói rồi cúi đầu chào cả lớp.

– Cả lớp vỗ tay chào mừng bạn nào !- cô giáo nói rồi cả lớp cùng vỗ tay chào mừng cô.

-Cô ơi , cô cho bọn em tiết này hỏi về bạn ấy được không ạ ? – Một nữ sinh đứng dậy nói .

– Được chứ ! – Cô giáo nói .

– Không được !- Ân đứng dậy mặt đầy lo lắng nói .

– Sao vậy Như Ân ? – Cô giáo nhăn mặt nói .

Cả lớp dồn dập hỏi . Cô đứng đó rồi nở cười thật tươi .

– Muốn tìm hiểu về mình thì đơn giản lắm nhưng sẽ có nhiều chuyện mình thật sự không nói được đâu . -Cô nói

– Sao lại không nói được ? Hay bạn chỉ là con gái của một kẻ nhà nghèo hèn nhát nào đó ? Mà cô ta có liên quan gì đến Ân đâu mà Ân phải nói hộ !- Một giọng nữ đanh đá lảnh lót nói . Đó là Hoàng Kỳ Hân ,con gái tập đoàn Hoàng Kỳ ,nhờ có tập đoàn Vương Thị rót vốn nên cô ta mới có thể trở thành tiểu thư nhà giàu .

Cô cố gắng nhẫn nhịn . Ân như có ý nói tiếp . Vì hễ động đến cô là Ân sẽ trở thành một con người vô cùng nóng nảy. Thấy cô đang nhìn chằm chằm mình như nói : kệ đi , Ân lại chẳng nói gì chỉ cười hiền rồi nói :

– Mỗi người đều có bí mật riêng của họ , thích thổ lộ hay không là quyền của họ. Biết là không liên quan đến mình nhưng có ai nãy nghe thấy anh Long nói gì không ? Ai nghe thấy không ?

– Có ! Mình thấy anh ý bảo : giúp anh dắt nó đi . Mà lúc nào câu nói anh ấy cũng mang nhiều hàm ý . – một nữ sinh nói.  Những người khác đồng tình.

– Vậy Hà Anh có quan hệ gì với Bạch thiếu gia ?- cô giáo nhìn cô nói.

– Em …. em..

– Cô Yên này ! Chuyện riêng tư của ai đâu cũng có thể xen vào ? – Long đứng dựa người vào cửa nói .

Cả lớp ồ lên một tiếng rồi cả lũ trố mắt ra nhìn anh . Nếu hỏi tại sao giờ này anh lại có mặt ở đây thì là do Ân đã gọi và đặt úp màn hình điện thoại xuống bàn rồi nói những lời kia.

– Anh ! – cô ngạc nhiên nhìn anh . Anh không để bất cứ ai làm cô tổn thương và những kẻ người ngoài kia không xứng đáng biết gì về cô cả .

– Thiếu gia ! – cô giáo kinh hoàng nói lớn .

–  Bạch Hà Anh là đại tiểu thư của Bạch Thiên . Ai dám đụng vào cô ấy thì xác định cút khỏi trường này . – anh nói với giọng lạnh băng rồi nhìn Kỳ Hân với ánh mắt

– Mà đây là giờ học có phải giờ sinh hoạt đâu mà hỏi han gì ? – Anh vẫn dùng ngữ điệu đó nói.

– Tất cả lấy sách vở ra học bài . – Cô giáo chỉ tay xuống lớp nói rồi cũng lấy sách vở ra giảng dạy .

– Thưa cô , em ngồi đâu ạ ? – cô ngượng ngùng nói .

– Em xuống đây ngồi với anh , tiết sau lên ngồi Như Ân . Tiết này coi như tôi dự giờ – Anh lại gần kéo tay cô rồi lôi xuống cuối lớp ngồi . Cả lớp ai cũng trợn tròn mắt nhìn . Cô hơi khó với cảnh tượng này .

– Anh với Ân có cần làm vậy không ?- cô sát vào người anh nói .

– Trường này nhiều người phải chuyển đi chỉ vì miệng lưỡi rồi! Anh phải bảo vệ em . – Long thì thầm vào tai cô nói . Cô cố gắng kìm nén rồi lấy vở ra ghi bài . Mỗi phút lại có người nhìn lén anh mình làm cô khó chịu vì không những nhìn anh cô mà còn nhìn cả cô .

– Bạch Hách Long ! – cô nghiến răng nói .

– Còn 15 phút nữa hết giờ . Gửi em cho Ân xong anh mới đi được . – Anh nói .

Cô ngao ngán rồi lại chép bài tiếp. Đến giờ cô mới để ý , dù sống khổ một chút nhưng lại không phải bon chen , giật qua giật lại. 

_15p sau_

Trống kêu vang ,một tiết học đã qua . Anh chẳng nói câu nào mà kéo cô đi theo mình .

– Ân ơi !- cô quay lại gọi lớn . Những kẻ kia bắt đầu nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ . Cô biết ý quay đi . Ân chạy theo sau , cô giật tay mình ra khỏi tay Long rồi chạy lại chỗ Ân . Anh biết cô giận anh chỉ là không thể hiện ra ngoài thôi . Anh đành kệ .

3 người họ xuống Canteen . Cô đi cùng Ân vào sau anh . Và rồi ….

– Bảo mà ! Có duyên ! – Chung từ đâu trong đám đông xuất hiện vỗ vai cô .

– Lại là anh hả ? – Cô cau có nói .

– Anh Chung !-Ân cúi đầu chào .

– Long đâu ? – Chung nhìn cô hỏi .

-Thấy tôi muốn trả lời anh à ? – Cô trừng mắt nói .

– Anh Long vào trước rồi ạ ! – Ân cười rồi trả lời thay cho cô .

– Cô được lắm ! Chờ xem cô sẽ ra sao ! -Hắn ấm ức nói .

– Đang chờ đây , không thấy hả ? -Cô nghiêng đầu thách thức nói .

Hắn không nói được gì chỉ biết lườn cô rồi chạy vào trước. Từ xa , Ân đã nhìn thấy Long , Ân kéo nhanh cô ra đó ngồi .

– Cô làm gì vậy ? – Chung thấy cô đang định ngồi xuống ghế chỉ dành cho 1 người duy nhất ngồi .

– Ngồi !-cô ngây thơ nói .

– Cô bị điên à ? Lấy ghế khác ngồi !- Hắn quát . Cả Canteen nhìn về phía cô .

– Kệ tôi ! Có cái ghế thôi mà . – Cô nói rồi ngồi luôn xuống . Cả Canteen tròn mắt nhìn cô và cô không hề có ý để tâm đến.

– Cô muốn chết à ? Bảo em mày đi không cả loạn giờ ! Em không muốn bảo vệ bạn em à ? – Hắn nói với cô rồi quay sang nói với Long và Ân. Ân khẽ cười.

– Kệ nó đi ! Có gì nói sau . – Anh cười rồi nhìn hắn nói .

– Tôi còn chưa được ngồi đâu ! – Hắn nhìn cô chằm chằm nói .

– Vậy à ? Thế tôi thắng anh rồi ! -Cô lại nghiêng đầu thách thức nói .

– Được ! Tí cô có chuyện gì thì chưa biết ai thắng ai đâu . – Hắn nói.

– Ok !-cô gật đầu rồi lấy điện thoại ra vày .

Cả canteen người nhìn cô với anh măt lo sợ , người nhìn với ánh mắt hả hê. Thấy được điều đó . Chàng trai nào đó từ đằng xa cũng thấy lo cho cô .

– Cô gái à , mau lấy ghế khác ngồi đi !- chàng trai lại gần khuyên nhủ cô .

Cô ngẩng mặt lên nhìn và mắt mở to . Là anh , chàng trai làm cô say nắng hôm qua.

– Là em ?- Chàng trai nhíu mày nói.

-Phong , hai người quen nhau hả ? – Long với Chung nhìn nhau rồi nói .

– Hà Anh , mày quen anh Phong à ?- Ân vỗ vai cô nói.

– À … à .. là vô … vô tình thôi !- Cô lắp bắp nói .

– Hả !? – 3 người kia đồng thanh .

– Cô làm gì ra tội à mà lắp bắp vậy ?- Chung cười gian nói .

– Tôi làm ra tội thì anh nghĩ tôi có gan ngồi đây không ?- cô lấy lại bình tĩnh rồi lưu loát nói.

– Sao hai người biết nhau ? -Long nói .

Phong khẽ cười rồi kể lại sự việc .

– Thế à ? Lại tưởng thế nào ? – Long nói .

– Ơ thế sao không gặp .? – Chung nhìn Phong thắc mắc .

– Não mày có vấn đề hay không ? Một ở trên tầng và một dưới tầng , một trước một sau , một trong góc , một tung hoành nhìn thấy được à ? -Long giải thích .

Chung gật đầu hiểu chuyện.

– Em nên đứng dậy di không sẽ gặp chuyện lớn đấy !- Phong khuyên nhủ cô .

Cô bật cười rồi nói :

– Sẽ không sao đâu

– Anh kệ nó đi ! – Ân cười và nói .

Ai đó từ đằng xa đang lạnh lùng lại gần . Cả canteen rơi vào im lặng và bắt đầu chờ đợi khoảnh khắc kia .

Người đó chống tay vào lưng ghê. Cô thản nhiên vắt chéo chân .

– Em nghịch đủ chưa ? – Người đó ghé sát vào tai cô nói. Tất cả đều ngậc nhiên trừ Ân và Long .

– Hì ! – Cô quay lại nhìn anh rồi cười đáng yêu .

– Không được nghịch hả ? Anh Hoàng !- Cô hơi xị mặt nói

-Hử ! – Hoàng lấy ghế khác rồi nhấc cô sang ghế đó rồi  ngồi xuống ghế của mình . Tất cả đều ồ lớn .

– Dương Minh Hoàng ! – Cô phụng phịu nói .

– Thôi nào ,ngoan ! – Hoàng nhẹ nhàng bóc gói bim bim đưa cho cô nói .

– Thế là sao ? -Chung với Phong thắc mắc.

-Hai anh em nhà này thân nhau từ lâu rồi việc này không có gì bất ngờ đâu . – Long xua xua tay nói .

– Dễ hiểu lầm lắm nha !-  Ân nhìn cô với Hoàng nói .

– Tối đưa em đi chơi ! – cô nũng nịu nói .

– Ngoan thì anh đưa đi không thì ở nhà mà chơi với Pig của em !- Hoàng nói . Chỉ mố chuyện với người thân và bạn bè thân thiết anh mới nói dài bằng không chỉ 1 đến 5 chữ .

– Sẽ ngoan ! – cô gật đầu lia lịa .

-Tối hôm trước mày đưa Hà Hà về à ? – Long nhìn Hoàng nói .

– Ừ ! – Hoàng nói .

– Phân biệt đối xử quá ! – Long nói .

– Vương Ngưu Chung ! Tôi lại thắng anh rồi . -Cô nghiêng đầu cười tươi rồi nói . Bỗng Phong thấy cảm giác lạ lạ khi thấy cô cười . Nụ cười rất quen .

Hoàng nhíu mày nhìn cô

– Không đùa cợt -Hoàng nói .

– Trận đấu đâu đã kết thúc . Còn dài mà ! -Chung nói rồi có nén lửa giận trong lòng .

– Không nghịch nữa ! Về lớp đi , sắp vào tiết rồi . – Ân kéo kéo tay áo cô nói .

–  Đây là em gái Long à ? – Phong nhìn Long nói .

– Ong ong à ! Tưởng cậu phải nhận ra lúc ngồi xuống rồi chứ ? – Long nói.

– Hách Long ! Là tôi không để ý , tôi xin lỗi !- Phong nhẹ nhàng gọi tên Long rồi hiền từ nói . Không ai để ý cô đang ngẩn ngơ ngắm Phong nãy giờ .

– Mà hai đứa về lớp đi không cả  muộn giờ bây giờ !- Long nói .

– Về lớp ! Trưa xuống văn phòng !- Hoàng nhìn cô trìu mến nói .

– Biết !- Cô cộc lốc nói rồi kéo Ân đi .

– Tôi sẽ thắng cô cho xem , Bạch Hà Anh !- Hắn đứng dậy hét lên .

– Tôi biết rồi ! Đang đợi anh thắng tôi đây !- Cô ngao ngán dừng chân  và ngoái đầu nhìn hắn nói lớn . Cô chán ngán mấy việc vô công dồi nghề của cái tên vô lại kia lắm rồi. Cô vừa ra khỏi , người nào đó vẫn dõi theo cô , một ánh mắt đầy sự rối tung , ánh mắt của sự tò mò .

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *