Ngôn Tình

Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn

Chương 91 – “Mạc Gia Thành” đang an ủi cô

Trong đêm tối, giọng nói của “Mạc Gia Thành” có hơi khàn khàn, nghe như vậy lại có phần giống với giọng nói của “Mạc Đình Kiên”.

Hạ Diệp Chi ngẩn ra, cảm thấy tối nay “Mạc Gia Thành” đặc biệt khác thường.

Rõ ràng người bị bắt cóc là cô, cô ngủ được một lúc nên tâm trạng bây giờ đã bình tĩnh trở lại. Nhưng tâm trạng của “Mạc Gia Thành” dường như rất tệ, trên người phủ một tầng hơi thở u ám.

Điều đó làm người ta không thể suy nghĩ ra, không tự chủ được trong lòng thấy sợ hãi.

Hạ Diệp Chi do dự một lát, rồi vẫn xuống xe.

Cô đi tới phía sau “Mạc Gia Thành” và khẽ hỏi anh: “Anh làm sao vậy?”

“Mạc Gia Thành” không nói gì, bóp tắt điếu thuốc trong tay và xoay người lại.

Trong bóng đêm, cho dù Hạ Diệp Chi không nhìn thấy rõ mặt anh nhưng vẫn có thể cảm giác được áp lực nặng nề ép tới.

Người đàn ông đứng ở trước mặt cô đột nhiên cúi đầu và chiếm lấy đôi môi cô.

Anh hôn rất sâu với hơi thở nóng bỏng, nóng đến mức làm cho Hạ Diệp Chi khẽ run rẩy.

Ngay sau đó, cô đột nhiên lấy lại tinh thần và giơ tay đặt ở trên ngực của “Mạc Gia Thành”, muốn đẩy anh ra.

Nhưng “Mạc Gia Thành” không thả cô ra khi cô giẫy giụa như trước kia.

Anh không những không thả cô mà cánh tay ôm lấy thắt lưng cô lại càng dùng sức siết chặt, làm cho cô không thể động đậy được.

Sức lực giữa đàn ông và phụ nữ chênh lệch quá lớn, Hạ Diệp Chi giãy
giụa cũng không có tác dụng gì, chỉ có thể bị ép phải tiếp nhận nụ hôn
càng lúc càng thô bạo của anh.

Mãi đến khi hơi thở của hai người đều càng lúc càng trở nên nặng nề, “Mạc Gia Thành” mới buông lỏng cô ra.

Hạ Diệp Chi đã mềm như một vũng nước. Anh vừa buông lỏng, chân cô mềm nhũn đã muốn trượt xuống đất. “Mạc Gia Thành” hơi dùng lực lại bế cô
lên và nhét vào trong xe.

“Mạc Gia Thành” lên xe từ một phía khác, khởi động ô tô nhưng không nói thêm một câu nào.

Một lát sau, Hạ Diệp Chi mới bình tĩnh trở lại được. Mặc dù trong
lòng cô tức giận về hành vi của “Mạc Gia Thành”, nhưng không có cách nào nổi giận được. Hai người cứ im lặng như vậy cho tới khi trở lại biệt
thự.

Trong biệt thự đèn đuốc sáng trưng, ba tầng trong ba tầng ngoài đều là vệ sĩ.

Hạ Diệp Chi hơi kinh ngạc: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Dù sao cũng không có khả năng Mạc Đình Kiên vì phát hiện ra không thấy cô mà tập trung các vệ sĩ muốn tìm cô chứ?

Lúc trước “Mạc Gia Thành” còn sàm sỡ cô lại giống như không nghe thấy lời cô nói, trực tiếp bước vào trong biệt thự.

Hạ Diệp Chi đi theo phía sau “Mạc Gia Thành”, nhìn bóng lưng cao ngất của anh và phát hiện anh thật sự khó hiểu.

Sau khi bọn họ đi vào trong, “Mạc Gia Thành” liền lên thẳng trên tầng.

Hạ Diệp Chi trở lại trong biệt thự thì cảm thấy yên tâm hơn. Mà vừa yên tâm, cô lại thấy đói bụng đến mức không chịu nổi.

Có vệ sĩ thấy cô đi vào trong phòng bếp thì vội vàng đuổi theo nói: “Mợ chủ muốn ăn gì? Để tôi làm cho mợ.”

“Lấy đồ có sẵn thôi. Tôi tùy tiện ăn chút gì đó cũng được.” Bây giờ,
cô đã đói bụng đến mức có thể ăn được hai cái đầu trâu đấy chứ!

Cô nói là tùy tiện ăn một chút nhưng vệ sĩ vẫn làm cho cô cả một bàn ăn lớn.

Lúc này, cô đã đói bụng đến hoa cả mắt, vừa cầm đũa lên liền ăn luôn.

Ăn được một nủa, cô ngẩng đầu thì phát hiện ra “Mạc Gia Thành” đã đi tới và ngồi xuống đối diện cô.

Có vệ sĩ lập tức cầm bộ đồ ăn tới cho anh.

Hạ Diệp Chi thấy thế bèn hỏi anh: “Anh còn chưa ăn cơm sao?”

“Mạc Gia Thành” nói rất thản nhiên: “Không có thời gian ăn.”

Đúng vậy, “Mạc Gia Thành” đi cứu cô đã tốn không ít thời gian, anh không có thời gian ăn cơm cũng là bình thường.

“Mạc Gia Thành” đã thay quần áo khác và tóc hơi ướt, chắc là anh vừa tắm xong.

Lúc này, Hạ Diệp Chi đã ăn no rồi nên để đũa xuống, mở miệng nói với
vẻ hết sức trịnh trọng: “Cám ơn anh… lại cứu tôi một lần nữa.”

Tâm trạng của cô có chút phức tạp.

Cho tới bây giờ, cô đều muốn giữ khoảng cách với “Mạc Gia Thành”
nhưng anh đã nhiều lần giúp cô cứu cô, quan hệ giữa hai người đã sớm
không thể nói được rõ rồi.

“Lần sau cô đừng có ngu ngốc như thế nữa.” “Mạc Gia Thành” cũng không ngẩng đầu lên, trong giọng nói không có bất kỳ cảm xúc nào.

Hạ Diệp Chi nghe vậy thì vẻ mặt buồn bã và cười tự giễu mình: “Đúng là tôi quá ngu ngốc.”

“Nhưng tôi có cách nào đâu? Dù sao bà ấy cũng là mẹ ruột của tôi, tôi không thể không quan tâm tới bà ấy. Bà ấy có không tốt mấy đi nữa, tôi
cũng chưa từng nghĩ bà ấy sẽ liên kết với người khác để lừa gạt tôi,
còn…”

Hạ Diệp Chi nói đến phần sau thì đã có chút nghẹn ngào.

Cô im lặng, quai hàm căng cứng với vẻ nhẫn nhịn.

“Mạc Gia Thành” ngẩng đầu nhìn dáng vẻ chịu đựng quật cường của cô,
không biết nghĩ gì lại chậm rãi lên tiếng: “Không phải tất cả những
người mẹ đều giống như bà ấy. Mẹ tôi rất tốt.”

Hạ Diệp Chi kinh ngạc ngẩng đầu. “Mạc Gia Thành” đang an ủi cô sao?

Khi cô cho rằng anh sẽ nói thêm gì đó, lại thấy anh đã cúi đầu và chậm rãi ăn cơm như chưa từng nói qua những lời vừa rồi vậy.

Đêm nay, Hạ Diệp Chi liên tục gặp ác mộng.

Cô rời khỏi giường từ rất sớm và làm bữa sáng nhưng chẳng muốn ăn. Cô lại làm ổ ở trong sô pha của phòng khách xem ti vi.

Cô không vội vàng đi tìm người nhà họ Hạ đối chất.

Bởi vì cô biết, cho dù cô tìm tới cửa thì Hạ Hương Thảo cũng sẽ không thừa nhận.

Điện thoại rung lên.

Hạ Diệp Chi liếc nhìn màn hình và thấy là Thẩm Lệ gọi tới.

Hôm qua cô có gọi điện thoại cho Thẩm Lệ nhưng không nói tỉ mỉ về
chuyện hôm qua, chỉ nói qua loa vài câu, cho nên cô ấy cũng không biết
hôm qua cô suýt nữa đã gặp phải chuyện không may.

Sở dĩ “Mạc Gia Thành” đi cứu cô vẫn là do Thẩm Lệ gọi điện thoại cho Cố Tri Dân.

“Hôm nay cô có muốn ra ngoài đi dạo phố một chút cho đỡ buồn không?`
Mấy ngày nữa tôi sẽ phải đi các nơi trong cả nước để tuyên truyền về bộ
phim mới, lại phải làm người bay trên bầu trời rồi.”

Hạ Diệp Chi lập tức nhận lời: “Được.”

Cô trở về phòng thay quần áo và đi ra. Khi xuống tầng, cô nhìn thấy “Mạc Gia Thành”.

“Đi đâu vậy?” “Mạc Gia Thành” liếc nhìn thấy trên tay cô cầm túi là biết cô muốn ra ngoài.

“Tôi đi dạo phố với bạn.” Cô đặc biệt chủ động bổ sung thêm một câu: “Tôi đi dạo cùng Thẩm Lệ, cô gái mà anh đã gặp rồi đấy.”

Sau khi nói xong những lời này, Hạ Diệp Chi lại cảm thấy việc mình cố ý giải thích với “Mạc Gia Thành” có hơi kỳ lạ.

“Mạc Gia Thành” đứng dậy và lấy chìa khóa xe ở bên cạnh nói: “Tôi đưa cô đi.”

Hạ Diệp Chi muốn nói không cần nhưng “Mạc Gia Thành” giống như đọc
được suy nghĩ của cô, trước khi cô mở miệng đã nói: “Anh họ dặn cô ra
ngoài vào lúc tôi có thời gian rảnh thì đưa cô đi.”

Nhắc tới Mạc Đình Kiên, mắt Hạ Diệp Chi không còn sáng lên như trước nữa.

Hôm qua lúc cô gặp chuyện, người đi cứu cô là “Mạc Gia Thành”. Khi cô trở lại biệt thự cũng không gặp Mạc Đình Kiên, thậm chí ngay cả một câu quan tâm cũng không có.

Cô cho rằng trong thời gian qua mình đã biểu hiện đủ chân thành,
nhưng cho đến bây giờ Mạc Đình Kiên vẫn không muốn gặp mặt cô lần nào.

Đã như vậy, bọn họ làm một đôi vợ chồng luôn kính trọng nhau như “băng” là được.

Không dính dáng gì đến nhau, không quan tâm nhau, mỗi người đều sống cuộc sống của mình.

Từ nhỏ cô đã không được người khác để ý, bây giờ lại thêm một Mạc Đình Kiên cũng không có gì ghê gớm cả.

Hạ Diệp Chi vừa nghĩ như thế thì trong lòng thấy nhẹ nhõm hơn rất
nhiều. Cô đi hai bước về phía “Mạc Gia Thành” và hơi nghiêng đầu có vẻ
tinh nghịch nói: “Cho dù là mệnh lệnh của anh họ anh nhưng anh hoàn toàn không nhất thiết phải đưa tôi tôi đi. Nếu anh vừa vặn không có việc gì
và bằng lòng đưa tôi đi, vậy cũng chỉ đành phải làm phiền anh thôi.”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *