Ngôn Tình

Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn

Chương 85 – DI CHỨNG SAU TỔN THƯƠNG

Hạ Diệp Chi đi ra ngoài trước, đứng ở cửa đợi Hạ Hương Thảo.

Hạ Hương Thảo vừa nhìn thấy cô sắc mặt liền khó coi: “Xem cô còn đắc ý được bao lâu nữa, đợi bố đuổi cô ra khỏi nhà họ Hạ đi!”

“Ồ? Đuổi tôi ra khỏi nhà họ Hạ sao?” Hạ Diệp Chi cười dịu dàng: “Không cần Mạc Đình Kiên góp vốn cho nhà họ Hạ nữa sao?”

Hạ Hương Thảo hừ lạnh một tiếng: “Cô thật sự cho rằng trong tay tên tàn phế Mạc Đình Kiên kia có tiền sao?”

“Miệng sạch sẽ chút đi.” Hạ Diệp Chi lạnh lùng quét mắt nhìn cô ta.

“Chính cô không sạch sẽ còn không biết xấu hổ nói người khác?” Hạ
Hương Thảo hất cằm, cười đắc ý, đột nhiên nghĩ đến cái gì, ý cười trên
mặt hơi thu lại, xoay người trở lại phòng làm việc Hạ Lập Nguyên.

Hạ Diệp Chi liếc nhìn phòng làm việc đóng chặt cửa, xoay người rời đi.

Trong phòng làm việc của Hạ Lập Nguyên.

Hạ Hương Thảo ngồi đối diện với ông ta, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Bố,
có chuyện con quên không nói với bố, trong tay Hạ Diệp Chi có thẻ đen
toàn cầu chỉ nội bộ nhà họ Mạc mới có!”

“Làm sao con biết?” Hạ Lập Nguyên kinh ngạc hỏi: “Nó mới đến nhà họ Mạc bao lâu mà Mạc Đình Kiên đã đưa thẻ đen cho nó?”

“Lần trước con với Sơ Hoàng đến Kim Hải ăn cơm, con tận mắt nhìn thấy nó quẹt thẻ đen!” Hạ Hương Thảo vẻ mặt kích động: “Thẻ đen của nhà họ
Mạc, nghe nói là không giới hạn?”

Thẻ đen giá trị toàn thế giới của nhà họ Mạc rốt cuộc có phải là không giới hạn hay không, Hạ Lập Nguyên cũng không rõ.

Là một gia tộc giàu sang đỉnh cao, cho dù không phải là không giới hạn thì trong thẻ cũng nhất định có vô số con số.

Thấy Hạ Lập Nguyên đã nghe được lời của mình, Hạ Hương Thảo tiếp tục
nói: “Nếu như chúng ta có thể lấy được thẻ đen nhà họ Mạc trong tay Hạ
Diệp Chi, vậy thì không cần lo lắng chuyện tiền vốn nữa rồi!”

Hạ Lập Nguyên cũng có chút xao động, nhưng ông ta rốt cuộc cũng là
một tay lão luyện chốn thương trường, sẽ không xúc động như người trẻ,
làm việc cũng thận trọng hơn nhiều.

Ông ta nghĩ một lúc, nói: “Nhưng thẻ đen đó nói thế nào cũng là Mạc Đình Kiên cho Hạ Diệp Chi, nó sẽ đưa cho chúng ta dùng sao?”

Hạ Hương Thảo thấy Hạ Lập Nguyên đã xao động, ánh mắt xẹt qua tia
sáng: “Bố, bố chính là bố ruột của Hạ Diệp Chi mà, bố đẻ nó nuôi nó
thương nó, chẳng qua chỉ là mượn dùng thẻ đen của nó mà thôi, có cái gì
to tát đâu, cho dù nó hiểu lầm bố không muốn đưa thẻ cho bố, nhưng ít
nhất còn có mẹ …”

Hạ Lập Nguyên nghe xong, trầm mặc một lát rồi gật gật đầu.

….

Hạ Diệp Chi tan làm trở về nhà, cơm vẫn chưa làm xong, “Mạc Gia Thành”đã trở về rồi.

Trong biệt thự mở máy sưởi, anh vừa bước vào liền cởi áo khoác ngoài
ra, chỉ để lại một chiếc áo sơ mi sẫm màu mỏng và quần Âu, bộ dạng tuỳ
tiện.

Anh nghe thấy tiếng đi vào bếp tìm Hạ Diệp Chi.

Anh dựa vào cửa, ngữ khí nhàn nhạt trầm giọng nói: “Dự án thế nào rồi?”

Hạ Diệp Chi đang thái rau, không để ý nói: “Hỏng rồi.”

Anh như cười như không nói: “Dự án đầu tiên đã làm hỏng rồi.”

Cảm xúc trong ngữ khí không rõ ràng, khó phân biệt được có phải đang chế giễu cô hay không.

Hạ Diệp Chi quay đầu nhìn anh: “Đó là do Hạ Hương Thảo làm hỏng, không phải do tôi.”

Mặc dù Hạ Hương Thảo đã đổ hết chuyện làm hỏng dự án lên đầu cô, nhưng cô sẽ không thừa nhận.

Cô nói xong lại tiếp tục quay lại thái thức ăn.

Mạc Đình Kiên cúi đầu, cười không ra tiếng.

Ngày hôm sau là thứ bảy.

Hạ Diệp Chi như thường lệ dậy sớm làm bữa sáng, Mạc Gia Thành cũng dậy rất sớm.

Hạ Diệp Chi vừa nhìn thấy anh liền hỏi: “Anh họ anh dậy chưa? Anh mang bữa sáng lên cho anh ấy đi.”

“Không đưa.” Mạc Đình Kiên không thèm nghĩ liền từ chối.

Người khác ở đây còn mang bữa sáng cái gì.

Hạ Diệp Chi trừng anh một cái, mang bữa sáng lên cho Mạc Đình Kiên.

Cô ăn xong liền đi ra ngoài.

Bình thường cuối tuần cô sẽ không ra ngoài, Mạc Đình Kiên có chút hiếu kì cô đi đâu, liền gọi Thời Dũng lái xe đi theo.

Kết quả là Hạ Diệp Chi đến một phòng khám tâm lí.

Mạc Đình Kiên ngồi trong xe đối diện bên đường, nhìn vào phòng khám tâm lí qua cửa sổ xe: “Cô ấy đến đó làm gì?”

Thời Dũng nghĩ đến lời Hạ Diệp Chi nói trên xe hôm qua, chần chừ nói: “Cô chủ có thể là vì cậu chủ mới đến đấy.”

Bởi vì anh?

Mạc Đình Kiên suy nghĩ một chút, đã hiểu ra ngọn nguồn.

Người phụ nữ này cho rằng anh có chướng ngại tâm lí mới đến chỗ tư vấn tâm lí sao?

Hạ Diệp Chi đến nhà họ Mạc lâu như thế cũng chưa từng nhìn thấy “Mạc
Đình Kiên”, đổi lại là người khác sợ rằng cũng nghĩ rằng Mạc Đình Kiên
có chướng ngại tâm lí.

Người phụ nữ này còn thật sự phí tâm tư cho “Mạc Đình Kiên”.

Thời Dũng thấy sắc mặt cậu chủnhà mình không ngừng thay đổi, thử thăm dò hỏi: “Cậu định khi nào cho cô chủ biết thân phận của cậu?”

Lúc nào ư?

Vấn đề này hỏi khó Mạc Đình Kiên rồi.

Đúng lúc này, cửa phòng khám tâm lí lại xuất hiện một bóng người quen thuộc.

Thời Dũng nhìn rõ người đấy là Trần Tuấn Tú liền nói: “Cậu chủ, kia có phải anh họ của cậu không?”

Mạc Đình Kiên nhìn theo hướng Thời Dũng chỉ, vừa nhìn liền nhận ra Trần Tuấn Tú cả người che đậy.

Anh quá quen thuộc Trần Tuấn Tú rồi nên vừa nhìn là nhận ra.

Thời Dũng không nghe thấy Mạc Đình Kiên trả lời, còn đang nghi hoặc thì nghe thấy tiếng cửa xe bị mở ra.

Mạc Đình Kiên đã xuống xe đi về hướng cửa phòng khám tâm lí, Thời Dũng cũng vội vàng đuổi theo sau.

…..

Trong phòng tư vấn tâm lí.

Bác sĩ nghe Hạ Diệp Chi kể, nghiêm túc nói: “Triệu chứng này là một
loại di chứng sau tổn thương, điều này có lẽ có liên quan đến những việc trước đây anh ấy trải qua, tình huống này có lẽ là do người thân cận
bên cạnh dẫn đến.”

Hạ Diệp Chi bất giác lặp lại một lần: “Những việc trước đây?”

Bác sĩ giải thích rõ hơn cho cô: “Chính là những chuyện có đả kích
tinh thần lớn với anh ấy, thường thì có liên quan đến lúc nhỏ hoặc thời
thiếu niên, bởi vì hai thời kì này tâm trí còn chưa hoàn toàn trưởng
thành, tương đối yếu đuối, nên mới để lại di chứng.”

Bác sĩ nói đơn giản thẳng thắn, rất dễ hiểu.

Điều này với những điều Hạ Diệp Chi nghĩ cũng chẳng khác là bao.

Cô không nói hết tình trạng của Mạc Đình Kiên với bác sĩ tâm lí, chỉ
là nói chồng mới cưới không thích gặp người khác, quá tách biệt với thế
giới bên ngoài.

Tình hình của Mạc Đình Kiên ở thành phố Hà Dương là bí mật công khai, nếu như cô nói tình trạng của Mạc Đình Kiên quá rõ ràng, bác sĩ có lẽ
sẽ đoán được đó là Mạc Đình Kiên.

“Được rồi, cảm ơn bác sĩ.”

Hạ Diệp Chi cảm ơn bác sĩ rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Vừa ra ngoài chưa được mấy bước đã thấy hai người đàn ông bước đến.

Hai người đàn ông một trước một sau đi về phía này, người đằng trước be bịt kín mít, nhưng thân hình có chút quen mắt.

Lúc đến gần, người đàn ông bỏ kính xuống, cho dù trên mặt hay nụ cười hay là giọng nói cũng đều vừa vặn ấm áp.

“Hạ Diệp Chi, lại gặp nhau rồi.”

“Trần Tuấn Tú?”

Hạ Diệp Chi vẻ mặt kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt.

Cô lại … lại ngẫu nhiên gặp được Ảnh đế Trần!!!

Trần Tuấn Tú thu hết biểu cảm của cô vào đáy mắt, cười phá lên: “Sao gặp tôi mà lại kinh ngạc như thế?”

Hạ Diệp Chi gật gật đầu: “Một tháng ngắn ngủi mà tôi tình cờ gặp anh đến ba lần, tôi thấy tôi có thể đi mua xổ số được rồi đấy.”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *