Ngôn Tình

Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn

Chương 461 – CÁCH XA NGƯỜI KHÔNG RÕ LAI LỊCH NÀY MỘT CHÚT

Hạ Diệp Chi cảm thấy giọng điệu của Mạc Đình Kiên giống như đang cố ý nhằm vào Lưu Chiến Hằng.

Cô không vui nói: “Anh có bản lĩnh nhất được chưa?”

Chỉ có điều, anh đã đoán đúng suy nghĩ của Hạ Hương Thảo.

Quả thật Hạ Hương Thảo muốn giết bọn họ để báo thù cho Trần Tuấn Tú.

Mạc Đình Kiên nhíu mày: “Em cảm thấy tôi nói không đúng sao?”

“Lưu Chiến Hằng có liên quan gì đến anh sao? Đến nỗi anh nhằm vào anh ấy như thế?” Mạc Đình Kiên luôn biểu hiện rất rõ vẻ yêu thích khi đứng
trước mặt cô.

Mạc Đình Kiên cười lạnh, giọng điệu không hề có ý tốt: “Em đang nói
giúp cho anh ta sao? Làm vợ chưa cưới của anh ta, còn nảy sinh tình cảm
với anh ta?”

Giọng điệu này của anh nghe có vẻ hơi nguy hiểm, Hạ Diệp Chi không
dám nhổ râu trên miệng cọp, nhưng cô không thể không nói những lời nên
nói.

Cô dịu giọng hơn một chút: “Dù sao thì anh ấy cũng đã cứu em.”

Ánh mắt của Mạc Đình Kiên nặng nề khóa chặt cô, ánh nhìn này đã làm cho cả người Hạ Diệp Chi rất khó chịu.

Một lát sau, anh đột nhiên lên tiếng hỏi: “Em hiểu rõ Lưu Chiến Hằng được bao nhiêu?”

Hạ Diệp Chi nghi ngờ hỏi: “Làm sao vậy?”

Nói thật ra, cô cũng không hiểu rõ Lưu Chiến Hằng cho lắm.

“Làm thế nào mà em có thể quen biết anh ta, ngoại trừ anh ta chính là chuyên gia tâm lý học từ nước ngoài trở về, em còn biết điều gì khác
nữa?” Sắc mặt Mạc Đình Kiên nghiêm túc nhìn cô: “Đọc trên tài liệu,
ngoại trừ lúc em mang thai thì em vẫn luôn sinh sống trong thành phố Hà
Dương.”

Lúc Mạc Đình Kiên nói đến hai chữ “mang thai”, ánh mắt anh hơi lóe lên.

Trong khoảng thời gian này, anh đã đọc xong những tài liệu đưa cho
anh trong suốt đêm, cũng hiểu khá rõ chuyện lúc trước giữa anh và Hạ
Diệp Chi.

Hạ Diệp Chi cũng coi như đã hiểu rõ, ngày hôm nay, Mạc Đình Kiên không phải tới ăn cơm, mà là tới gặng hỏi cô.

Nếu Mạc Đình Kiên đã hỏi rồi, cô cũng không có gì phải che giấu: “Từ
giọng điệu của anh xem ra, có lẽ anh đã sớm nhận ra em rồi, em biết anh
ấy từ ba năm trước, vào buổi tối trước khi chúng ta đi đến hòn đảo nhỏ.”

Mạc Đình Kiên khẽ cau mày: “Hết rồi?”

Hạ Diệp Chi lắc đầu hỏi anh: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Mạc Đình Kiên suy nghĩ trong chốc lát rồi lạnh lùng nói: “Cách xa người không rõ lai lịch này một chút.”

Không rõ lai lịch, đây không phải là nói Lưu Chiến Hằng sao.

“Mặc dù lai lịch của anh ấy rất đáng nghi, nhưng dù sao anh ấy cũng
đã cứu em, em không thể không qua lại với anh ấy.” Hạ Diệp Chi nói rất
nghiêm túc.

Mạc Đình Kiên cười lạnh, cũng không nói chuyện với cô nữa, mà cúi đầu ăn cơm.

Sau khi Mạc Đình Kiên ăn cơm xong rồi thì rời đi.

Trước khi anh rời đi, Hạ Diệp Chi đã gói một ít món tráng miệng đưa cho Mạc Đình Kiên, bảo anh mang về cho Mạc Hạ.

Đây là mấy món mà lúc nãy cô đã cố ý làm cho Mạc Hạ.

Cô gật đầu, lúc đưa túi đã được đóng gói kỹ càng cho Mạc Đình Kiên,
anh nhíu chặt đôi mày: “Không phải nhà tôi không có người giúp việc.”

“Người giúp việc là người giúp việc, em là mẹ của Hạ Hạ, điều này
hoàn toàn khác nhau.” Hạ Diệp Chi nói xong, lại giơ tay đưa túi đựng hộp thức ăn cho anh.

Mặc dù sắc mặt của Mạc Đình Kiên không được tốt cho lắm, thế nhưng anh vẫn giơ tay nhận lấy.

Hạ Diệp Chi tiễn anh đi ra ngoài, anh quay đầu liếc nhìn cô một lát,
hình như muốn nói điều gì đó, thế nhưng cuối cùng chỉ hừ lạnh rồi xoay
người rời đi.

Hạ Diệp Chi nhìn bóng lưng của anh, khuôn mặt tràn đầy vẻ nghi ngờ, cô đã chọc giận anh khi nào chứ?

Sau khi đóng cửa lại, Hạ Diệp Chi nghĩ đến những lời Mạc Đình Kiên đã nói, vừa đi vào trong suy nghĩ.

Mạc Đình Kiên nhắc nhở cô, lần trước khi cô gặp Lưu Chiến Hằng, cô đã muốn hỏi anh làm thế nào để quen biết cô, nhưng bởi vì lúc đó Lưu Chiến Hằng không muốn nói, cho nên cô cũng không hỏi nữa.

Nhưng chuyện này sớm muộn gì cũng phải hỏi.

Hạ Diệp Chi ghi nhớ chuyện này vào trong lòng, cô suy nghĩ phải nhanh chóng tìm một khoảng thời gian, để hỏi Lưu Chiến Hằng về chuyện này một chút.

*

Ngày hôm sau, Tần Thủy San lại hẹn Hạ Diệp Chi đi ra ngoài.

Lần này hình như một bộ phim mới nào đó của bạn cô tổ chức buổi họp báo tuyên truyền.

Lúc Hạ Diệp Chi đi mới biết, hóa ra người bạn của cô chính là Hứa Mộ Hàn.

Có thể bởi vì vai diễn cho nên Hứa Mộ Hàn có để một chút râu, trông
có vẻ hơi tang thương, càng tăng thêm khí phách của người đàn ông.

Ấn tượng của Hạ Diệp Chi đối với Hứa Mộ Hàn cũng chỉ dừng lại ở ba năm trước.

Cẩn thận bắt đầu so sánh, Hứa Mộ Hàn cũng giống như ba năm trước, không có gì khác biệt.

Hiện trường buổi họp báo phần lớn đều là phóng viên và truyền thông,
Tần Thủy San dẫn Hạ Diệp Chi đã cải trang lẫn vào trong đám phóng viên,
cũng không thu hút sự chú ý của người khác.

Hạ Diệp Chi kéo Tần Thủy San đang đeo khẩu trang che nửa mặt, thấp
giọng hỏi: “Tại sao phải lén lén lút lút như vậy? Ba năm trước, không
phải cậu đã theo đuổi Hứa Mộ Hàn được rồi sao?”

Cách lớp khẩu trang, Hạ Diệp Chi không nhìn thấy sắc mặt của Tần Thủy San, thế nhưng cô cũng có thể nhìn thấy tia hoảng loạn lóe lên trong
mắt Tần Thủy San.

Tần Thủy San vội vàng thề thốt phủ nhận: “Gì chứ, ai theo đuổi anh ta chứ! Tớ mới không có, cậu đừng có nói mò.”

“Ồ, cậu không theo đuổi anh ta, chỉ lén lút tới tham gia buổi họp báo tuyên truyền phim của anh ta mà thôi.” Hạ Diệp Chi nói xong, cũng không quản Tần Thủy San đang trừng mắt nhìn cô, lại cau mày nói: “Chỉ có điều cậu muốn tới tham gia buổi họp báo tuyên truyền phim của Hứa Mộ Hàn,
vậy kéo tớ theo để làm gì?”

“Ngược lại cậu cũng rảnh rỗi không có việc gì làm, đi cùng tớ tới đây không được sao?” Tần Thủy San quay đầu trừng mắt nhìn cô.

Hạ Diệp Chi cũng đã quen thuộc với giọng điệu này của Tần Thủy San,
cô thở dài nói: “Cô Tần, không phải cậu vẫn muốn quay sao? Chẳng lẽ cậu
không sốt ruột để cho tớ viết kịch bản sao?”

“Chuyện này cũng không vội trong một hai ngày.” Tần Thủy San nói
xong, nở nụ cười lấy lòng cô: “Thật ra tớ vẫn luôn tò mò, lúc trước rốt
cuộc cậu đã làm như thế nào, để cho Mạc Đình Kiên vẫn luôn quyết một
lòng với cậu vậy?”

Hạ Diệp Chi cau mày hỏi cô: “Lúc trước?”

“Bây giờ Mạc Đình Kiên đã có vợ chưa cưới khác rồi, mặc dù không biết ba năm trước hai người đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại chia tay, thế
nhưng anh ấy vẫn luôn một lòng với cậu.”

Tần Thủy San vừa nói, vừa chú ý tới sắc mặt của Hạ Diệp Chi, giống
như chỉ cần sắc mặt của Hạ Diệp Chi không đúng lắm, cô có thể dừng vấn
đề này ngay lập tức.

Thế nhưng sắc mặt của Hạ Diệp Chi cũng không có gì không thích hợp, cô mới yên tâm nói xong vấn đề này.

Hạ Diệp Chi hơi thất thần.

Tần Thủy San nói cũng không sai, bây giờ quả thật Mạc Đình Kiên đã “thay lòng” rồi.

Cô ấy không nhắc tới, Hạ Diệp Chi cũng sắp quên mất, bây giờ Mạc Đình Kiên vẫn còn một cô vợ chưa cưới tên là Tô Miên.

Ba năm trước, quả thật cô đã gặp Tô Miên một lần.

Tô Miên là bạn của Mạc Cẩm Vân, trên người mang theo cảm giác ưu việt và vênh váo hung hăng giống như Mạc Cẩm Vân.

“Không phải cậu cũng nói Mạc Đình Kiên đã thay lòng rồi sao? Thay
lòng rồi chính là không còn khăng khăng một lòng nữa.” Giọng điệu của Hạ Diệp Chi rất lạnh nhạt, nghe không ra cảm xúc gì.

Tần Thủy San cũng không hỏi nhiều nữa.

Hạ Diệp Chi nghĩ đến ba năm trước, lúc Tần Thủy San giả trang thành
người giúp việc ở chỗ Mạc Đình Kiên, tranh cãi với Mạc Ân Nhã cũng nhắc
đến Hứa Mộ Hàn.

Cô quay đầu nhìn Tần Thủy San hỏi: “Cậu thì sao? Ba năm trước căn bản là cậu không có ý với Mạc Đình Kiên, rõ ràng người cậu thích chính là
Hứa Mộ Hàn, tại sao vẫn phải cải trang thành người giúp việc đến ở trong nhà Mạc Đình Kiên chứ?”

“Tớ nói tớ thích Hứa Mộ Hàn từ khi nào chứ?” Tần Thủy San giống như
con mèo giẫm phải đuôi, nhất thời kích động, âm lượng cũng tăng cao
không ít.

Đương nhiên đã thu hút sự chú ý của những phóng viên khác.

Đáy lòng Hạ Diệp Chi thầm kêu không ổn rồi.

Cô kéo Tần Thủy San muốn chạy, thế nhưng ánh mắt sắc bén của phóng viên đã nhận ra cô ngay lập tức.

“Là Hạ Diệp Chi!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *