Ngôn Tình

Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn

Chương 45 – CỐ Ý DẪN CÔ ĐI QUA

Hạ Diệp Chi vô cùng ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn về phía “Mạc Gia Thành”: “Anh mua hả?”

“Đừng có mơ, là anh họ mua cho cô đó.” Mạc Đình Kiên lườm cô một cái rồi tiếp tục dùng bữa.

Hạ Diệp Chi: “…” nói cứ như cô rất muốn “Mạc Gia Thành” mua đồ cho mình vậy.

Nếu là của Mạc Đình Kiên mua thì cô liền nhận vậy.

Hạ Diệp Chi phát hiện bên cạnh điện thoại còn có một chiếc sim, là số điện thoại cô sử dụng trước đây.

Có liền bỏ sim vào máy rồi gọi điện cho Thẩm Lệ.

Chuông chờ mới vang một tiếng thì điện thoại đã nối.

Giọng nói của Thẩm Lệ vô cùng lo lắng: “Diệp Chi, cậu có sao không hả? Vẫn ổn chứ?”

“Mình không sao, cậu đã quay lại đoàn làm phim rồi chứ?” Thẩm Lệ trước đây nói qua, hôm nay cô ấy sẽ trở lại đoàn làm phim.

“Cậu xảy ra chuyện lớn như vậy, mình còn về đoàn phim làm gì nữa, bây giờ mình ra cửa, chúng ta gặp mặt một chút đã.” Đầu máy bên chỗ Thẩm Lệ đã vang lên tiếng xột xoạt thu dọn đồ đạc rồi.

Hạ Diệp Chi cũng muốn nói với Thẩm Lệ chuyện xảy ra hôm qua, liền đáp ứng: “Ừm, mình đang dùng cơm, chờ một lát sẽ ra ngoài…”

“Ra gì mà ra, mình tới tìm cậu.” Thẩm Lệ ngắt lời cô, nói xong liền cúp điện thoại.

Cô để điện thoại xuống, vừa ngước mắt liền nhìn thấy người đàn ông trước mắt đang chậm rãi dùng bữa.

Trước mặt cô, anh luôn thể hiện ra sự phách lối và không kiêng kị gì của bản thân mình, nhưng hành động của anh lại tương phản thể hiện ra sự trầm ổn và cẩn thận.

“Chuyện tối qua…” Hạ Diệp Chi ngừng một chút mới nói: “Cám ơn anh.”

“Cám ơn việc gì?” Mạc Đình Kiên ngẩng đầu nhìn cô, con ngươi đen như mực tràn ra ý cười không dễ phát giác ra: “Cám ơn tôi vì lúc mấu chốt đã đẩy cô ra?”

Hạ Diệp Chi mới kịp phản ứng hiểu ra lời anh nói, vẻ mặt liền lập tức đỏ ửng: “Anh có thể nói chuyện đứng đắn hơn được không!”

Chút lòng biết ơn hiếm hoi dành cho anh liền biến mất sạch sẽ.

Mạc Đình Kiên đã ăn cháo xong, vừa lấy khăn lau tay, vừa nói: “tùy tiện cám ơn như vậy, không có chút thành ý gì.”

Hạ Diệp Chi suy nghĩ lại, cũng thấy thật sự hơi không thành ý: “Vậy tôi mời anh ăn bữa cơm?”

“Ăn cơm? Được thôi, vậy đến club lần trước tôi dẫn em đi vậy.” Giọng điệu Mạc Đình Kiên vô cùng chân thành.

Club lần trước…

Hạ Diệp Chi mím môi, nếu cô không nhớ sai, club đó là club giải trí cao cấp nhất của thành phố Hà Dương, lấy thân phận lính mới vừa tốt nghiệp của cô, đừng nói còn chưa tìm được việc, cho dù có việc thì dựa theo tiêu chuẩn công tử của “Mạc Gia Thành” mà đến đó đãi một bàn, ít nhất phải dùng hết tiền lương nửa năm.

Cô hoài nghi “Mạc Gia Thành” đang cố ý.

Hạ Diệp Chi thẳng thắng nói: “đổi nơi khác đi, chỗ đó ăn không nổi đâu.”

“Mạc Gia Thành” ngạc nhiên nhìn cô: “Anh họ không đưa thẻ cho cô sao?”

“Tại sao anh ta phải đưa thẻ cho tôi chứ!” Hạ Diệp Chi cảm thấy cái người “Mạc Gia Thành” này lúc nào cũng tỏ ra quái gở.

Một khắc sau, “Mạc Gia Thành” lại lấy ra một tấm thẻ đen từ sau lưng vứt đến trước mặt cô: “Anh họ đưa cho tôi đó, cô dùng thẻ này mà cà thẻ.”

Hạ Diệp Chi không lấy tấm thẻ đen, mà hâm mộ nói: “Mạc Đình Kiên đối xử thật là tốt với anh đó.”

Xưa nay Mạc Đình Kiên không lộ diện trước mặt người khác, nghe đồn tính tình anh ta tàn bạo mà lại cực đoan, nhưng anh ta lại cho “Mạc Gia Thành” ở biệt thự của mình, còn đưa thẻ cho “Mạc Gia Thành” dùng nữa.

Còn giữa cô và Hạ Hương Thảo lại giống như kẻ thù.

Mạc Đình Kiên nghe vậy, nhìn sâu cô một lúc: “chỉ cần cô bằng lòng ‘bỏ công sức’, không biết chừng anh ấy sẽ đối xử với cô tốt hơn cả tôi nữa ấy chứ.”

Ba chữ “Bỏ công sức? Được anh cố ý nhấn mạnh.

Tên đàn ông vô sỉ kiêu ngạo!

Hạ Diệp Chi không để ý đến anh nữa, cuối đầu ăn hai miếng cháo, rồi thu lại tấm thẻ đen nọ.

Dùng tiền của Mạc Đình Kiên, mời “Mạc Gia Thành” dùng cơm, không phải là chuyện gì xấu cả.

Vốn dĩ cô muốn chân thành cảm ơn “Mạc Gia Thành”, ai biết anh lại cố ý chọn nơi đắc như vậy chứ, đừng trách cô không có thành ý chút nào.

Khi Thẩm Lệ đến, Hạ Diệp Chi còn đang đấu tranh với cái cửa phòng cô.

Thật kì lạ là cửa phòng cứ không mở ra được.

Vệ sĩ sau lưng bước lên nói với cô: “cô chủ ơi, cô Thẩm đến rồi.”

Hạ Diệp Chi chỉ đành xuống lầu gặp Thẩm Lệ trước.

Cô vừa xuống, Thẩm Lệ liền nhào qua: “Cậu không sao thì tốt quá!”

Tối qua video mà chủ post kia đăng lên, thu hút rất nhiều sự chú ý, người quản lý của Thẩm Lệ cũng nhìn thấy, còn đưa cho Thẩm Lệ xem.

Tối qua Thẩm Lệ tham gia một yến hội Thương nghiệp, người quản lý lo lắng sau việc này sẽ có phiền phức tìm đến liền bảo cô cũng chụp ảnh cùng vài người ở đó rồi đăng lên mạng, để tránh đến lúc đó bị người ta đổ nước bẩn lên đầu mình.

Trong khi đăng hình lên mạng, cô mới phát hiện điện thoại có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, sau đó nhận điện thoại của Cố Tri Dân, mới biết Hạ Diệp Chi cho rằng cô có mặt ở clb Đỏ, đã qua đó tìm cô.

Nghe lời Thẩm Lệ nói, Hạ Diệp Chi mới hiểu rõ, việc này có thể là do người khác lập bẫy cố ý dẫn dụ cô đi qua.s

Người mà cô đắc tội, cũng chỉ có Hạ Hương Thảo mà thôi.

Việc giữa cô và Hạ Hương Thảo đã lan truyền ầm ầm trên mạng xã hội, cho nên Hạ Hương Thảo chắc chắn biết được cô có thể tùy lúc lên mạng.

Mà Hạ Hương Thảo lại biết Thẩm Lệ là bạn thân của cô.

Sự trả thù từ Hạ Hương Thảo, cô ta thật là đã tốn không ít tâm tư.

Thẩm Lệ thấy cô im lặng suy nghĩ liền hỏi cô: “sao vậy?”

Hạ Diệp Chi ngẩng đầu nhìn cô ấy: “có lẽ là do Hạ Hương Thảo làm ra, trước đây mình biết cô ta thường xuyên chơi đùa bên ngoài, cũng là hội viên clb nào đó, nhưng không quá để tâm nên không biết clb đó lại là clb đỏ.”

Nếu cô biết trước nơi Hạ Hương Thảo hay ghé chơi là clb đỏ, cô chắc chắn sẽ không bị mắc lừa như vậy.

Thẩm Lệ dù tính tình năng nổ, nhưng cô ấy là người hiểu chuyện, sẽ không đến nơi kia tham gia tiệc tùng gì.

Thẩm Lệ cau mày, đang muốn mở miệng nói chuyện chợt nghe thấy chuông điện thoại thân quen vang lên.

Cô cuối đầu lấy điện thoại mình ra mới phát hiện không phải là cuộc gọi đến của cô.

Hạ Diệp Chi quơ quơ chiếc điện thoại trong tay: “là của mình.”

“Cuối cùng thì cậu cũng đổi điện thoại mới rồi à?” Thẩm Lệ trợn mắt, trước đây cô luôn thúc giục Hạ Diệp Chi đổi điện thoại, Hạ Diệp Chi luôn bảo sợ Tiêu Thanh Hà không vui nên cứ không đổi.

Đôi mắt Hạ Diệp Chi lóe sáng, hiển nhiên đang rất vui, cô áp vào tai Thẩm Lệ nói: “là Mạc Đình Kiên tặng.”

Cô cảm thấy đây là báo hiệu Mạc Đình Kiên đang dần dần mở rộng trái tim tiếp nhận cô, cho nên cô thấy rất vui vẻ.

Lúc đầu chính cô đồng ý gả cho Mạc Đình Kiên, tự nhiên vẫn hi vọng có thể cùng Mạc Đình Kiên chung sống tốt đẹp với nhau.

Thẩm Lệ rõ ràng có việc muốn hỏi, Hạ Diệp Chi chỉ vào điện thoại: “Mình nghe máy trước.”

Có điều khi có nhìn thấy dãy số điện thoại thì sắc mặt không được tốt cho lắm.

Giọng nói mềm mỏng của Tiêu Thanh Hà vang lên: “Diệp Chi, mẹ đã đặt chỗ ở nhà hàng Gia Trà, buổi trưa con tới đây ăn cơm với mẹ nhé.”

Vô sự hiến ân cần, không phải trộm thì chính là cướp!

Hạ Diệp Chi cười nhẹ hỏi: “Chỉ hai mẹ con chúng ta?”

Tiêu Thanh Hà chần chờ một chút mới nói: “Ây…đúng vậy, chỉ có hai mẹ con chúng ta cùng một chỗ dùng bữa thôi.”

Lời của bà ta, nửa chữ Hạ Diệp Chi cũng không tin!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *