Ngôn Tình

Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn

Chương 159 – TRONG TIM, TRONG MẮT ĐỀU CHỈ CÓ CẬU

Cảnh sát trẻ tuổi làm công việc ghi chép có ít kinh nghiệm, Hạ Diệp
Chi và Thẩm Lệ giả vờ vô tội đáng thương là họ đã nửa tin nửa ngờ, khó
mà tin được hai cô gái nhìn mảnh mai yếu đuối như họ sẽ đánh hai người
đàn ông kia đến mức mặt mũi bầm dập.

Cảnh sát tuy có nghi ngờ nhưng cho dù trong lòng hiểu rõ thật sự là
Hạ Diệp Chi và Thẩm Lệ đánh, chuyện như thế này cũng sẽ không nói toạc
ra được, dù sao họ cũng rất hận loại người làm việc phạm pháp này.

Có rất nhiều chuyện không phải cứ nói lý lẽ là có thể nói rõ ràng
được, có thể ra tay khiến người có tâm tư xấu xa phải nhớ lâu cũng không tệ.

Hai người đàn ông bị đánh kia tất nhiên là không cam lòng.

Một trong hai người này lên tiếng nói: “Cảnh sát, thật sự chính là cô ta đánh tôi! Tôi xin thề với trời!”

Cảnh sát làm vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Có chứng cớ không?”

Câu hỏi này hơi khó.

Cửa phòng vệ sinh nữ có máy quay an ninh nhưng mà bên trong không có, người thuê bọn họ chụp Thẩm Lệ lại còn giải tán tất cả mọi người đi chỗ khác để đảm bảo thành công, giờ bảo bọn họ đi đâu tìm chứng cớ?

Gã đàn ông kia bất mãn nói: “Chứng cớ thì đương nhiên là cần cảnh sát các anh đi điều tra chứ!”

Hạ Diệp Chi lạnh lùng nhìn về phía người đó nói với giọng điệu nghiêm túc: “Các anh có thể khởi kiện chúng tôi.”

Gã đàn ông kia lập tức trừng mắt nhìn Hạ Diệp Chi một cái, không nói nữa.

Vụ án nhỏ thế này mà đi kiện, không nói đến tốn tiền tốn công sức,
cuối cùng cho dù có thắng kiện cũng không có bao nhiêu tiền, huống chi
bọn họ chỉ là nhận tiền để làm việc, cũng không muốn kiếm chuyện vào
người.

Cuối cùng hai người chụp lén Thẩm Lệ đó không chỉ bị Thẩm Lệ và Hạ
Diệp Chi đánh cho bầm dập mặt mũi, còn phải bị tạm giam ở đồn cảnh sát
nửa tháng.

Mạc Đình Kiên đến cùng Cố Tri Dân, lúc Cố Tri Dân nói thì anh vẫn không lên tiếng.

Lúc ra ngoài Hạ Diệp Chi đi ngang qua trước mặt anh thì bất ngờ bị anh giữ chặt cánh tay.

Hạ Diệp Chi muốn thử rút cánh tay ra nhưng lại không thành công. Cô
thiếu kiên nhẫn ngẩng đầu lên nhìn anh, đang định mở miệng nói thì nghe
thấy giọng nói lạnh lùng của Mạc Đình Kiên vang lên: “Không sao?”

Tối qua hai người chia tay trong lúc không vui vẻ, sắc mặt Hạ Diệp
Chi cũng không tốt: “Anh nghĩ tôi có chuyện gì? Buông tay ra!”

Phiền nhất là người đàn ông này cứ động một chút là lại kéo cô không buông tay.

Khi thích một người thì cho dù nhìn bộ dạng ngoáy mũi của anh ta cũng thấy vô cùng đẹp, nhưng khi không ưa anh ta thì chỉ nhìn thấy anh ta
thôi cũng cảm thấy chướng mắt.

Con ngươi của Mạc Đình Kiên lập tức hơi co lại, cảm xúc trong mắt phức tạp đến mức khó có thể phân biệt được.

Hai giây sau, anh buông Hạ Diệp Chi ra.

Hạ Diệp Chi đi thẳng qua người anh ra ngoài.

Đến đại sảnh đồn cảnh sát thì nhìn thấy Thẩm Lệ đang đứng cùng hai vị nữ cảnh sát lúc nãy, mấy người cười cười nói nói.

Hạ Diệp Chi đi đến gần hơn một chút thì nghe thấy cuộc đối thoại của họ.

“Cô yên tâm, chúng tôi sẽ giúp cô chiêu đãi hai người đó thật tốt!”

“Tôi hận nhất là người dùng thủ đoạn thấp hèn kiểu này…”

“Bộ phim mới của cô sẽ lên sóng vào tháng sau phải không?”

“Chung chụp một tấm hình nhé.”

Hạ Diệp Chi cười, đứng yên tại chỗ chứ không đi qua đó.

Hai vị nữ cảnh sát kia còn có việc khác nên vội vàng chụp hình chung với Thẩm Lệ xong liền rời đi.

“Làm minh tinh đúng là tốt thật, đi đâu cũng có thể gặp được fan, họ
còn muốn trút giận giúp cậu nữa.” Hạ Diệp Chi đi qua, lên tiếng trêu
chọc cô ấy.

“Đúng vậy.” Thẩm Lệ khoác vai Hạ Diệp Chi hỏi cô: “Vậy khi nào cậu nhảy ra khỏi cái hố lửa Hạ Thị đó để viết kịch bản?”

Nói đến đây Thẩm Lệ lại gõ đầu mình một cái: “Xem trí nhớ của tớ này. Lần trước tớ cầm một kịch bản của cậu đi cho một đạo diễn xem, hình như ông ấy thích nó, chẳng qua thấy cậu là người mới nên chắc chắn ông ấy
sẽ ép giá xuống.”

“Thật sao?” Hạ Diệp Chi nghe nói vậy, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng: “Giá cả thì có thể đàm phán được.”

Hồi đi học Hạ Diệp Chi cũng từng viết vài kịch bản kiếm tiền, chỉ là phần lớn giá không cao, đủ tiền tiêu vặt mà thôi.

Phim ngắn, phim chiếu trên web, viết theo đề tài được đặt hàng, cô đều từng viết.

Mấy năm gần đây thể loại phim huyễn tưởng nổi lên như cồn, hơn nữa
Trần Tuấn Tú cũng luôn là diễn viên phim huyễn tưởng, bản thân cô cũng
thích thể loại này cho nên mới chắp bút viết kịch bản huyễn tưởng.

Cô đã bỏ không ít tâm tư để đọc sách tra tài liệu, viết ngắt quãng suốt nửa năm cũng chưa viết xong.

“Bây giờ trong giới có rất nhiều đạo diễn tuyên bố với bên ngoài là
muốn có kịch bản thể loại huyễn tưởng, tớ giúp cậu hỏi thêm vài người,
cậu có thể lựa chọn, không đàm phán được thì cùng lắm là không bán!”

Thẩm Lệ nói rất hùng hồn, Hạ Diệp Chi nghe mà thấy buồn cười.

Cố Tri Dân nãy giờ vẫn không lên tiếng, lúc này lại đột nhiên mở
miệng: “Diệp Chi cô viết kịch bản gì vậy, có thể đưa cho tôi, tôi tìm
đạo diễn của công ty xem giúp cô.”

Cố Tri Dân có ý tốt nhưng sếp trên đầu anh ta là Mạc Đình Kiên.

Hạ Diệp Chi lắc đầu, nói với vẻ hơi xa cách: “Không cần, cảm ơn.”

Nhắc đến Mạc Đình Kiên, lúc này Hạ Diệp Chi mới phát hiện hình như nãy giờ Mạc Đình Kiên không đi theo.

Lúc này điện thoại di động của Hạ Diệp Chi vang lên chuông báo tin nhắn mới.

Hạ Diệp Chi lấy ra xem thì phát hiện là tin nhắn của Mạc Đình Kiên gửi cho cô: “Có chút việc, mọi người vào xe đợi tôi.”

Có việc thì có việc, gửi tin nhắn cho cô làm gì?

Ai muốn đợi anh?

Hạ Diệp Chi trực tiếp chuyển tin nhắn cho Cố Tri Dân: “Mạc Đình Kiên bảo anh vào xe đợi anh ta.”

Lúc này Cố Tri Dân cũng phát hiện giọng điệu của Hạ Diệp Chi nghe có vẻ không ổn lắm.

Trước đó anh ta ở công ty thì nhận được điện thoại nói Thẩm Lệ gặp
chút chuyện ở phim trường. Người gọi điện thoại cho anh ta không biết Hạ Diệp Chi nhưng cũng nói Thẩm Lệ ở cùng với bạn, anh ta vừa nghe đã biết ngay là Hạ Diệp Chi.

Thế là anh ta liền gọi cả Mạc Đình Kiên đi cùng.

Lúc đó anh ta rất vội, Mạc Đình Kiên cũng không khá hơn anh ta bao
nhiêu, nghe nói chuyện này liền vớ lấy áo khoác rồi cùng anh ta qua đây.

Anh ta vừa mới vào đã vội đi quan tâm đến Thẩm Lệ, lúc này nhớ lại
mới phát hiện sau khi đến đây hình như Mạc Đình Kiên cũng không nói gì
nhiều với Hạ Diệp Chi.

Chuyện thế nào đây, lại cãi nhau rồi à?

Thẩm Lệ im lặng đá cho Cố Tri Dân một cái.

Cố Tri Dân hết sức biết ý đi ra ngoài.

Thẩm Lệ đỡ Hạ Diệp Chi chậm rãi đi ra ngoài, hỏi cô: “Hai người vẫn chưa làm lành à? Vẫn là vì chuyện bữa tiệc?”

“Không phải.” Hạ Diệp Chi lắc đầu: “Là vì chuyện khác.”

Thấy vẻ mặt Hạ Diệp Chi hơi nặng nề, Thẩm Lệ cũng nhíu mày theo nhưng vẫn cẩn thận nói: “Tớ thấy ông chủ lớn cũng rất tốt.”

Hạ Diệp Chi không biết sao Thẩm Lệ lại cảm thấy như vậy, cô cười, nói với giọng điệu nghiêm túc: “Tớ thì lại thấy Cố Tri Dân rất tốt.”

“Anh ấy à…” Thẩm Lệ lắc đầu, muốn nói nhưng lại thôi.

Hạ Diệp Chi thở dài, dừng chân lại, giọng điệu có vẻ ngưỡng mộ chưa
từng có: “Cố Tri Dân tuy nhìn có vẻ không đáng tin lắm, nhưng mà anh ta
thật lòng với cậu, người nào có mắt đều có thể nhìn ra được. Trong tim,
trong mắt anh ta đều chỉ có một người phụ nữ là Thẩm Lệ cậu, không chứa
được người khác. Nhưng mà cậu nhìn Mạc Đình Kiên xem, cậu có thể nhìn ra trong tim, trong mắt anh ấy đều là tớ không?”

Thẩm Lệ bị câu hỏi này của Hạ Diệp Chi chặn họng.

Cô ấy cảm thấy Mạc Đình Kiên đối xử với Hạ Diệp Chi không tệ, cô ấy cảm thấy một người như Mạc Đình Kiên cũng không tệ.

Chỉ là cô ấy cũng thật sự không cảm nhận được tình cảm của Mạc Đình Kiên đối với Hạ Diệp Chi sâu nặng cỡ nào.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *