Ngôn Tình

Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn

Chương 156 – ANH CÓ THÔI ĐI KHÔNG

Hiện giờ Mạc Đình Kiên đã vô cùng thành thạo trong việc cởi
đồ cô, quen tay quen chân mà tìm được điểm mẫn cảm trên người
cô.

Hạ Diệp Chi không muốn làm chuyện đó với Mạc Đình Kiên trong
tình huống thế này, nhưng thân thể cô cũng đã mềm mại, cuối
cùng vẫn để cho Mạc Đình Kiên đạt được mục đích.

Lúc anh làm chuyện đó, cũng giống với tác phong xử sự bình thường của anh, hoàn toàn không dịu dàng, nhưng lại dường như
đặc biệt tránh không đụng phải mắt cá chân sưng đau của cô.

Việc tắm rửa tốn khá nhiều thời gian.

Lúc được Mạc Đình Kiên trùm khăn tắm ôm ra, mí mắt Hạ Diệp Chi đã không mở nổi, trực tiếp thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau.

Lúc Hạ Diệp Chi tỉnh lại, nghe thấy tiếng bước chân đi lại nhanh chóng mà khẽ khàng.

Mặc dù người đi đã cố gắng bước nhẹ chân, nhưng trong phòng quá yên tĩnh, Hạ Diệp Chi vẫn có thể nghe thấy.

Cô mở mắt ra, thấy Mạc Đình Kiên mặc một bộ quần áo công sở từ trong phòng thay đồ bước ra.

Anh vừa bước ra liền đưa mắt nhìn về phía giường, vừa vặn
chạm mắt với Hạ Diệp Chi đang buồn ngủ đến chảy nước mắt.

Mạc Đình Kiên hơi dừng lại một chút, sau đó bước tới: “Dậy rồi à?”

Hạ Diệp Chi “xùy” một tiếng: “Có mắt sao không biết tự nhìn đi?”

Nói xong, xoay người đưa lưng về phía Mạc Đình Kiên

Tối hôm qua lúc về nhà, trong lòng cô vốn đã không thoải mái, vậy mà Mạc Đình Kiên còn…

Càng nghĩ càng tức giận.

Mạc Đình Kiên nhìn cái gáy của Hạ Diệp Chi, vẻ mặt hơi khó lường.

Cuối cùng, anh chỉ ung dung mở miệng: “Tôi có việc phải đi ra ngoài, sẽ về nhanh thôi.”

Hạ Diệp Chi thờ ơ lên tiếng: “Ờ.”

Mạc Đình Kiên không hài lòng lắm với thái độ phớt lờ này
của cô, hơi nhíu mày, bàn tay khẽ siết lại, rồi chợt buông ra,
mạnh mẽ đi tới vịn vai cô, hôn lung tung một hồi, trong lòng mới thấy thoải mái chút.

“Mạc Đình Kiên anh có thôi đi không, có việc thì đi nhanh lên!” Hạ Diệp Chi rốt cuộc nhịn không được mà bùng nổ.

Cô xoay người ngồi dậy, hét to về phía Mạc Đình Kiên.

Hạ Diệp Chi vừa tỉnh ngủ, tóc tai rất lộn xộn, tóc mái trên
trán càng loạn hơn, dính vào da mặt, nhìn có chút ngây thơ.

Mạc Đình Kiên không chỉ không tức giận, mà ngược lại còn
thấy dáng vẻ cô như vậy rất đáng yêu, liền cong môi nở nụ
cười.

Đối với người không biết xấu hổ như Mạc Đình Kiên, dù sao cô cũng không thể trở nên vô liêm sỉ hơn so với anh.

Có điều cô sẽ không thèm để ý anh, không quan tâm đến anh nữa!

Hạ Diệp Chi xuống giường, quên việc mình bị đau chân, một bước đạp xuống, đau đến mức trán đổ mồ hôi lạnh.

Mạc Đình Kiên nhíu mày bước đến đỡ cô: “Em là heo à?”

“Tôi không phải heo, anh là chồng tôi mà anh không biết sao?” Hạ Diệp Chi trả lời một cách mỉa mai.

Mạc Đình Kiên nhướn mày, cũng không nói gì thêm, có điều anh
cũng không lập tức rời đi, mà là đứng ở cửa phòng tắm nhìn
chằm chằm Hạ Diệp Chi rửa mặt, dường như là sợ cô lại giẫm lên
cái chân bị thương kia.

Hạ Diệp Chi rửa mặt xong bước ra, nhìn thấy Mạc Đình Kiên cầm một bộ quần áo thể thao ném lên giường.

“Làm gì vậy?”

“Mặc cái này.”

“Anh quản lý cả chuyện ăn mặc của tôi à!” Hạ Diệp Chi cảm
thấy người đàn ông này rất lề mề, đã nói nửa tiếng nữa có
việc cần ra ngoài, vậy mà giờ còn chưa đi, lại ở đây đưa quần
áo cho cô.

Mạc Đình Kiên không nói gì, chỉ là nhìn cô thật sâu, trong
tròng mắt đen như mực là một mảng vắng lặng, nhìn Hạ Diệp Chi
đang gây sự.

Vừa nghĩ vậy, cô đã cảm thấy từ sáng đến giờ mình cứ
bướng bỉnh với Mạc Đình Kiên, cứ luôn cãi lời anh, vậy mà anh
cũng không tức giận.

Không lẽ là vì chuyện hôm qua, trong lòng anh áy náy, nên mới nhường nhịn cô như vậy?

Trong lúc cô đang lạc vào dòng suy nghĩ, đột nhiên vang lên tiếng mở cửa phòng.

Hạ Diệp Chi ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy bóng lưng Mạc Đình Kiên biến mất ngoài cửa.

Cuối cùng cũng đi…

Hạ Diệp Chi cuối cùng cũng mặc bộ quần áo thể thao mà Mạc Đình Kiên đưa cho.

Quần áo thể thao vốn rộng thùng thình, lại là kiểu dáng
mùa đông, mặc lên người nhìn có vẻ vô cùng mập mạp, không xinh
đẹp chút nào, nhưng cô chỉ có thể mặc cái này.

Lúc xuống lầu, trong phòng khách vắng tanh.

Có điều, ngay sau đó không biết từ đâu xuất hiện một người vệ sĩ: “Mợ chủ, mợ muốn ăn gì?”

“Sao cũng được.”Hạ Diệp Chi sửng sốt một chút, phong cách
xuất quỷ nhập thần kiểu này thật sự có điểm giống với Mạc
Đình Kiên

Hạ Diệp Chi ngồi trước bàn ăn, một bên vùi đầu ăn cơm, một bên gọi điện thoại cho Thẩm Lệ.

“Tối hôm qua cậu cứ để Mạc Đình Kiên đưa tớ đi như vậy à? Đã nói cả đời làm chị em mà?”

“Làm chị em cả đời, muốn vậy cũng phải bảo vệ mạng nhỏ
trước mới được chứ! Giờ Mạc Đình Kiên đã là ông chủ lớn của
tớ rồi, nếu tớ dám cãi lời anh ta, anh ta có thể trực tiếp
bóp chết tớ đấy!”

“…” Tình chị em giữa cô và Thẩm Lệ chắc chỉ làm bằng nhựa thôi.

Hai người tán gẫu một hồi rồi cúp máy.

Zalo vừa thông báo có tin nhắn mới.

Hạ Diệp Chi mở ra xem, phát hiện có người gửi lời mời cho cô.

Ảnh đại diện là một bức hình chụp cảnh biển, tên chỉ có một chữ “Tú” đơn giản.

Ngón tay Hạ Diệp Chi hơi dừng lại một chút, dường như đang do dự.

Cô ít nhiều đã đoán được đây là ai.

Chuyện tối hôm qua, đã khiến Hạ Diệp Chi đối với hai người Trần Tuấn Tú và Mạc Đình Kiên hơi có chút xa cách.

Do dự trong chốc lát, Hạ Diệp Chi vẫn chấp nhận lời mời của anh ta.

Một người bạn được thêm, rất nhanh “Tú” đã nhắn tin cho cô.

[Diệp Chi, tôi là Trần Tuấn Tú.]

Hạ Diệp Chi không có lập tức trả lời lại, Trần Tuấn Tú vẫn tiếp tục nhắn tin cho cô.

[Chuyện tối hôm qua, anh rất xin lỗi, sẽ không có lần sau nữa đâu.]

Em với Mạc Đình Kiên vẫn ổn chứ?]

Anh ta nhắn liên tiếp ba tin, Hạ Diệp Chi đều không hồi âm.

Nhưng thật ra là vì cô không biết nên trả lời thế nào.

Một lát sau, Hạ Diệp Chi nhắn lại: [Ừ.]

Cô cuối cùng cũng hiểu vì sao Mạc Đình Kiên thích dùng chữ
“ừ” để trả lời người khác, vừa đơn giản vừa thuận tiện, còn
có thể tránh khỏi xấu hổ.

Trần Tuấn Tú: [Vậy là tốt rồi.] [Anh định tìm thời gian hẹn em và Mạc Đình Kiên cùng ăn bữa cơm.]

Lần này,Hạ Diệp Chi không chút suy nghĩ đã nói: [Chuyện này thì anh hỏi Mạc Đình Kiên đi.]

Hạ Diệp Chi nhìn chằm chằm vào điện thoại đến ngẩn người.

“Chị Diệp Chi.”

Sau lưng truyền đến giọng của Mạc Gia Thành.

Hạ Diệp Chi quay đầu nhìn cậu ta: “Ăn sáng rồi à?”

Mạc Gia Thành vừa ngáp vừa ngồi xuống đối diện cô: “Ăn rồi.”

Buổi sáng cậu ta ăn qua loa một chút, rồi lại quay về ngủ tiếp.

“Chuyện ngày hôm qua cậu vẫn chưa trả lời tôi.” Hạ Diệp Chi
đột nhiên mở miệng, Mạc Gia Thành nhất thời không phản ứng kịp.

“Chuyện gì?”

Hạ Diệp Chi nhẹ giọng nói: “Về Khương Nhung.”

Chuyện này hỏi Mạc Gia Thành là thích hợp nhất.

Mạc Gia Thành sửng sốt một chút, biểu cảm trên khuôn mặt nhỏ
nhắn liền nghiêm túc lại: “Chị ấy là hàng xóm của nhà tụi
em, thường đến nhà tụi em chơi, là một người rất tốt.”

Hạ Diệp Chi cũng đã sớm đoán ra “Khương Nhung” này quan hệ
không tệ với bọn họ, nghe Mạc Gia Thành nói vậy, cũng không thấy ngạc nhiên.

Cô hỏi một vấn đề mà mình muốn biết nhất: “Mạc Đình Kiên cũng quen biết cô ấy?”

“Vâng, anh họ cũng quen biết chị ấy, khi đó anh họ cùng với
anh của em, còn có chị ấy, giống như tam giác vàng vậy, hai
người họ đều đối xử với chị ấy khá tốt…”

Mạc Gia Thành nói xong, mới nhận ra dường như mình đã nói lời gì đó không nên nói.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *