Ngôn Tình

Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn

Chương 154 – ĐỪNG CÚP MÁY, ĐỂ CÔ ẤY NÓI TIẾP

Hạ Diệp Chi nhìn chiếc áo bông màu xám trong tay người tài xế mà nước mắt lại lập tức tràn ra.

Cô cũng không thể nói được là vì sao, chỉ đột nhiên cảm thấy rất khó chịu.

Tài xế là một ông chú, vừa nhìn thấy Hạ Diệp Chi khóc thì sốt ruột
gãi đầu: “Cô đừng khóc mà, người khác nhìn vào lại tưởng tôi làm gì cô
đấy!”

Hạ Diệp Chi nín khóc mỉm cười: “Cảm ơn, tôi không sợ lạnh. Chú còn
phải lái xe đến khuya cơ mà? Với sức khỏe của tôi thì lạnh một lát cũng
không có việc gì đâu.”

Bây giờ cô thật sự không lạnh, trong lòng cô thấy ấm áp.

Chú tài xế lại cho rằng Hạ Diệp Chi cảm thấy áo khoác của mình khó coi nên không nói gì nữa.

Hạ Diệp Chi xuống xe, nhìn theo chiếc xe taxi đi xa mới lấy điện thoại ra gọi cho Thẩm Lệ.

Điện thoại mới vừa được kết nối, cô lại nghe tiếng chuông quen thuộc vang lên ở gần đấy.

Sau đó, cô nghe thấy giọng nói của Thẩm Lệ vang lên ở cách đó không xa: “Alo, cậu đến rồi à?”

Hạ Diệp Chi cúp máy, vẫy tay với Thẩm Lệ: “Tớ ở đây.”

Thẩm Lệ chạy tới, người quấn kín như cái bánh chưng, trên tay còn mang theo một cái áo khoác.

“Mẹ nó chứ, xinh đẹp làm người ta cảm thấy lạnh lẽo. Bây giờ gần âm
mười độ mà cậu mặc như vậy từ bữa tiệc bên kia qua à?” Mặc dù Thẩm Lệ
nói như vậy nhưng động tác trên tay không hề qua loa. Cô ấy cầm áo khoác trong tay thô lỗ khoác lên người Hạ Diệp Chi.

Hạ Diệp Chi hít mũi một cái: “Đúng vậy, dọc đường đi mọi người đều nhìn tớ, tớ cảm giác mình thật lợi hại.”

Hai người cùng trở lại nhà của Thẩm Lệ.

Thời gian cô ấy ở nhà không nhiều nên trong nhà hơi bừa bộn.

Hệ thống sưởi trong phòng còn tốt, vừa vào cửa Thẩm Lệ đã rót cho cô một cốc nước nóng.

Trước đó, khi ở cổng khu chung cư Thẩm Lệ không chú ý, bây giờ đèn
trong phòng sáng như vậy, cô ấy mới phát hiện ra viền mắt của Hạ Diệp
Chi đỏ hoe.

Thẩm Lệ nhíu mày ngồi xuống bên cạnh cô: “Cậu gặp phải chuyện gì sao?”

“Hả? Không có gì. Chỉ là trước đó khi xuống xe, chú tài xế thấy tớ
mặc ít thế lại muốn nhường áo khoác của chú ấy cho tớ làm tớ cảm động
thôi.”

Thẩm Lệ thấy cô không giống như đang nói đùa liền khẽ gật đầu nói: “Trên đời này đương nhiên vẫn còn nhiều người tốt.”

Nói xong, cô ấy dường như nghĩ đến điều gì, lại xúc động than thở:
“Chỉ một chút hành động nhỏ của người xa lạ có thể làm người ta đặc biệt cảm động, mà người bên cạnh có chút sai lầm nhỏ lại bị phóng đại tới vô hạn. Không quan tâm lúc trước người đó tốt với cậu thế nào cũng vô dụng thôi.”

Hạ Diệp Chi hỏi: “Cậu đang nói Cố Tri Dân à?”

“Ai thèm nói tới gã đàn ông thối đấy chứ?” Thẩm Lệ cười lạnh: “Ôi, đàn ông!”

Hạ Diệp Chi nhẹ nhàng dựa vào phía sau, không nói chuyện.

“Không vui thì uống chút rượu đi. Hai chúng ta đã lâu không uống rượu với nhau rồi.” Thẩm Lệ nói xong liền tự mình đi lấy rượu.

Hạ Diệp Chi: “…”

Lần trước, các cô còn đi quán bar uống một lần đấy…

Thẩm Lệ thích uống rượu nhưng không có nghĩa là mê rượu.

Khi nào nên uống thì cô mới uống, trong lúc làm việc lại chưa bao giờ uống. Nếu không phải là người thân thiết, cô ấy cũng không uống cùng.

Hạ Diệp Chi chính là bị Thẩm Lệ kéo theo mới biết uống rượu.

Hai người uống hết nửa chai rượu vang thì đã hơi say.

Thẩm Lệ dựa đầu vào thành ghế sô pha nói.

“Tớ thấy Cố Tri Dân đúng là một kẻ đê tiện!”

“Ừ, Mạc Đình Kiên cũng vậy.”

“Mẹ nó, Cố Tri Dân không ngừng xuất hiện scandal mà còn nói mình trong sạch, anh ta tưởng mắt bà đây mù chắc!”

“Ừ, Mạc Đình Kiên… hình như không có.”

“Cố Tri Dân…”

Chuông điện thoại vang lên ngắt lời Thẩm Lệ.

Cô ấy híp mắt nhìn màn hình điện thoại và thấy một dãy số xa lạ.

Thẩm Lệ nghe máy: “Làm gì? Bán bảo hiểm à? Tôi không mua!”

Bên kia điện thoại vang lên giọng nam trầm: “Tôi là Mạc Đình Kiên.”

Mạc Đình Kiên?

Thẩm Lệ giật mình, đang say cũng thấy tỉnh táo lại hơn nửa.

Cô ấy đang muốn nói, Mạc Đình Kiên ở đầu điện thoại bên kia lại lên
tiếng nói: “Cô đừng có lên tiếng, tôi hỏi cô đáp, chỉ nói “đúng” hoặc
“không” thôi.”

Thẩm Lệ theo bản năng đáp một tiếng: “Ừ.”

Sau đó cô ấy hơi bối rối. Sao cô ấy phải nghe lời Mạc Đình Kiên nói?

Mạc Đình Kiên dường như biết cô ấy đang suy nghĩ gì, nói rất thản nhiên: “Cố Tri Dân muốn làm người đại diện của cô.”

Thẩm Lệ lập tức lại nổi giận: “Anh ta nằm mơ đi!”

“Ừ.”

Lúc này Thẩm Lệ mới nhớ ra Mạc Đình Kiên là ông chủ của mình!

“Hạ Diệp Chi ở chỗ cô sao?”

Thẩm Lệ liếc nhìn Hạ Diệp Chi đang uống rượu nói: “Đúng.”

“Tự cô ấy đón xe tới à?”

“Nếu không thì là anh đưa cô ấy qua chắc?” Nhắc tới chuyện này, Thẩm Lệ còn có chút tức giận.

Hạ Diệp Chi đã nói ra chuyện trên bữa tiệc và suy đoán của cô cho
Thẩm Lệ nghe. Cô ấy là một người thẳng tính, bây giờ nghe Mạc Đình Kiên
hỏi vậy lại muốn oán trách anh.

Mạc Đình Kiên dường như không nghe được sự khó chịu trong giọng nói
của cô ấy, trực tiếp nói: “Cô đừng để cho cô ấy uống rượu, bảo cô ấy đi
ngủ sớm đi.”

“Ha ha, đã uống nửa chai rồi. Tôi còn có một tủ rượu đấy!”

Hạ Diệp Chi híp mắt xích lại gần: “Cậu đang nói chuyện với ai thế?”

Cảm giác hơi say này thật sự không tệ, lại không có người ngoài ở đây nên Hạ Diệp Chi cho phép mình được thả lỏng.

Cô lại dịch tới gần Thẩm Lệ nói: “Tớ nhớ ra rồi, mặc dù Mạc Đình Kiên không có scandal nhưng trong lòng anh ta lại có người trong lòng à! Ôi, đàn ông!”

Bên kia điện thoại im lặng.

Thẩm Lệ rùng mình vội vàng đẩy Hạ Diệp Chi sang một bên: “Đừng nói nữa.”

Hạ Diệp Chi đang nói hăng lại dịch tới gần cô ấy: “Tớ nói cho cậu
biết, loại đàn ông như Mạc Đình Kiên mà có thể lấy được vợ thì thật sự
không dễ dàng gì đâu. Anh ta thật chẳng khác gì một quả bom hẹn giờ, còn đáng sợ hơn cả phụ nữ thời mãn kinh…”

Trong lòng Thẩm Lệ lặng lẽ đốt nến cầu phúc cho Hạ Diệp Chi. Cô ấy
vừa định cúp máy lại nghe giọng nói trầm khẽ của Mạc Đình Kiên vang lên: “Cô đừng cúp điện thoại, cứ để cho cô ấy nói tiếp.”

Thẩm Lệ: “…”

Một bên là ông chủ lớn chỉ cần một đầu ngón tay cũng có thể ấn chết
cô ấy, bên kia là chị em tốt cùng nhảy tường ra ngoài đánh nhau, cô ấy
phải làm sao đây?

Cuối cùng, Thẩm Lệ còn chưa nghĩ ra mình rốt cuộc nên đứng ở bên nào, Mạc Đình Kiên nhà người ta lại tìm tới cửa.

Thẩm Lệ đứng ở cửa, vẻ mặt như nhìn thấy quỷ vậy: “Ông chủ lớn, ngài… ngài đến đây lúc nào vậy?”

Mạc Đình Kiên không nói gì mà xuyên qua cô ấy nhìn vào bên trong.

Thẩm Lệ tránh qua một chút. Tầm mắt của Mạc Đình Kiên cũng thoáng
hơn, vừa lúc nhìn thấy Hạ Diệp Chi mặc chiếc áo ở nhà rộng rãi đang cuộn mình ở trên sô pha, tay cầm chén uống rượu.

Sắc mặt của anh trầm xuống.

Thẩm Lệ khẩn trương nuốt nước bọt, định bào chữa cho mình.

Kết quả Mạc Đình Kiên dường như quên mất lúc trước đã nói đừng cho Hạ Diệp Chi uống rượu, anh cúi đầu hỏi cô ấy: “Có cần cởi giày không?”

Thẩm Lệ kinh ngạc gật đầu: “Cần…”

Mạc Đình Kiên nghe vậy liền cúi người cởi giày rồi mới vào cửa, đi về phía Hạ Diệp Chi.

Thẩm Lệ nhìn đôi giày da cao cấp được đặt làm riêng để ở cửa, vẻ mặt đờ đẫn chớp chớp mắt.

Ông chủ lớn vào nhà cô ấy lại còn hỏi có cần cởi giày không?

Xem tình hình như vậy, hình như cũng không quá đáng ghét!

Nhìn lịch sự lại không hề ngang ngược! Thẩm Lệ cảm thấy mình sắp từ antifan chuyển thành fan hâm mộ mất rồi!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *