Ngôn Tình

Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn

Chương 137 – BỌN CHÚNG TƯƠNG ĐỐI THẢM HƠN

Hạ Lập Nguyên nghe Hạ Diệp Chi nói vậy thì lập tức trầm ngâm suy nghĩ.

Một lát sau, ông ta lắc đầu: “Không được.”

Năm đó, khi ông cụ Hạ ra nước ngoài đã bảo ông ta cố gắng kinh doanh
Hạ thị cho tốt. Nếu không có gì bất ngờ, ông cụ Hạ có thể sẽ sống cả
quãng đời còn lại ở nước ngoài.

“Bố, tình hình bây giờ đã rất không lạc quan rồi. Hình tượng thương
hiệu quan trọng với một doanh nghiệp thế nào, hẳn bố còn biết rõ hơn
con. Trong thời gian này, mỗi chuyện xảy ra đều tạo thành đả kích không
nhỏ đối với Hạ thị…”

Hạ Diệp Chi còn chưa nói hết lời, Hạ Lập Nguyên lại đột nhiên ngắt lời cô: “Con và Mạc Đình Kiên chung sống thế nào?”

“Diệp Chi và Mạc Đình Kiên chung sống thế nào thì con không biết,
nhưng cô ta và “Mạc Gia Thành” ngược lại sống chung không tệ. Hôm nay
hai người còn cùng nhau ăn cơm, âu yếm thân thiết ngay trước mặt mọi
người đấy.”

Hạ Hương Thảo nói xong liền cười quay đầu nhìn về phía Hạ Diệp Chi: “Tôi nói có đúng không?”

Hạ Diệp Chi không nhìn Hạ Hương Thảo, chỉ quay đầu nói với Hạ Lập
Nguyên: “Mạc Đình Kiên thờ ơ với con, chuyện cũng chỉ có vậy thôi.”

Cô không biết tại sao mình phải nói dối giúp Mạc Đình Kiên.

Hạ Lập Nguyên nghiêm mặt nhíu mày: “Diệp Chi, Mạc Đình Kiên là chồng của con, sao con…”

Hạ Diệp Chi biết Hạ Lập Nguyên lại đang có ý với Mạc Đình Kiên, cô đã nghe những lời như vậy đến mức thấy phiền rồi.

Cô ngắt lời Hạ Lập Nguyên, giọng điệu kiên quyết: “Bố muốn Mạc Đình
Kiên giúp bố như lần trước sao? Không thể được đâu. Nếu Hạ thị tiếp tục
như vậy nữa, sớm muộn gì cũng sẽ bị người ta thu mua thôi. Ngược lại,
con thấy không bằng nhân lúc bây giờ cổ phần của Hạ thị vẫn còn được giá thì trực tiếp bán ra đi.”

Hạ Lập Nguyên nghe vậy liền biến sắc: “Hạ Diệp Chi, con điên rồi!”

“Sợ rằng không phải một mình con có ý định bán cổ phần đâu. Chỉ sợ
những người khác nắm giữ cổ phần trong công ty cũng có suy nghĩ giống
như con rồi. So với để cổ phần Hạ thị thối nát trong tay, còn không bằng tìm một người mua hào phóng.”

Hạ Diệp Chi nói lời này có thể tương đương với trực tiếp treo một lưỡi kiếm sắc bén ở trên đỉnh đầu Hạ Lập Nguyên.

Hạ Lập Nguyên trừng mắt, gương mặt dữ tợn chỉ vào Hạ Diệp Chi nói: “Con dám!”

“Con có gì mà không dám chứ? Cổ phần trong tay con là hợp pháp, dĩ nhiên có thể tự ý mua bán!”

Hạ Lập Nguyên nghe cô nói vậy thì tức giận, một lúc lâu cũng không nói được lời nào.

“Bố cứ suy nghĩ thật kỹ đi.” Hạ Diệp Chi nói xong liền xoay người đi ra ngoài.

Cô vừa đi ra thì điện thoại lại đổ chuông.

Trên điện thoại hiện ra một số lạ trong thành phố Hà Dương.

Hạ Diệp Chi nghe máy, trong điện thoại vang lên giọng nói của một người đàn ông trung tuổi.

“Xin hỏi, cô là chị của Mạc Gia Thành sao?”

Hạ Diệp Chi hơi sửng sốt: “Đúng vậy, tôi là chị của thằng bé.”

“Chuyện là thế này, tôi là chủ nhiệm lớp của Mạc Gia Thành. Hôm nay,
em ấy có gây ra chút chuyện trong trường học, cần mời gia đình qua một
lát để giúp chúng tôi giải quyết.”

Hạ Diệp Chi quan tâm hỏi: “Thằng bé bị làm sao vậy?”

“Em Mạc Gia Thành không sao, em ấy…” Chủ nhiệm lớp dừng lại một lát
nói: “Em ấy đã xảy ra mâu thuẫn và đánh nhau với một bạn học khác. Bản
thân em ấy không sao, nhưng bạn học bị em ấy đánh có hơi nghiêm trọng.”

Hạ Diệp Chi thở phào nhẹ nhõm: “Vâng, tôi biết rồi, tôi sẽ tới ngay.”

Hạ Diệp Chi ra khỏi Hạ thị và vẫy một chiếc xe bên đường. Khi lên xe, cô gọi điện thoại cho Mạc Đình Kiên.

Nhưng có thể Mạc Đình Kiên đang bận nên không nghe máy.

Trường của Mạc Gia Thành cách Hạ thị không xa, chỉ mười mấy phút là đến nơi.

Hạ Diệp Chi gặp được chủ nhiệm lớp của Mạc Gia Thành đầu tiên.

Cô khẽ gật đầu: “Chào thầy.”

“Chào cô.” Chủ nhiệm lớp khẽ gật đầu. Ở trong lớp, Mạc Gia Thành đã
xem như là đứa trẻ dễ nhìn, nhưng không ngờ người chị cũng xinh đẹp như
vậy. Quả nhiên là gen tốt của gia đình.

Hạ Diệp Chi thấy chủ nhiệm lớp cứ nhìn cô chằm chằm thì lên tiếng hỏi anh ta: “Thầy có thể nói sơ qua tình hình cho tôi được biết không?”

“Chuyện là thế này, tôi nghe nói em Mạc Gia Thành và những bạn học
khác xảy ra tranh cãi, tính tình trẻ con lại không tốt, động tí là đánh
nhau. Chỉ có điều em Mạc Gia Thành đánh đối phương quá nghiêm trọng, gia đình nên dạy dỗ một chút mới được…”

Hạ Diệp Chi nhíu mày. Cô không thích giọng điệu nói chuyện của người thầy giáo này.

Cô nghiêm giọng nói: “Thầy giáo, bây giờ thầy còn chưa biết tình hình thật sự thế nào lại bảo tôi dạy dỗ lại Mạc Gia Thành sao? Thầy làm vậy
có phải không được công bằng hay không?”

Khi Hạ Diệp Chi cười sẽ khiến đôi mắt mèo tuyệt đẹp cong lên, nhưng
khi cô lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người khác lại có thể làm người ta
có cảm giác ớn lạnh.

Chủ nhiệm lớp vội vàng giải thích: “Tôi không có ý này. Tôi chỉ cảm thấy em Mạc Gia Thành ra tay quá nặng…”

Hạ Diệp Chi nói: “Tôi hiểu rồi, nhưng tôi muốn gặp em trai tôi trước đã.”

Chủ nhiệm lớp khẽ gật đầu: “Bọn họ đang ở văn phòng của tôi. Chúng ta đi qua đó luôn đi.”

Hạ Diệp Chi gặp được Mạc Gia Thành ở trong phòng làm việc.

Trên mặt cậu đầy màu sắc, mái tóc xoăn rối bời, quần áo trên người
cũng bị xé rách, thật chẳng khác nào con chó lang thang bị người ta nhặt từ trong đống rác ra.

Cậu đứng thẳng lưng ở đó với vẻ mặt quật cường,gương mặt bướng bỉnh, thoạt nhìn có chút lúng túng.

Có thể do ở cùng một chỗ với Mạc Đình Kiên nên gương mặt không cảm
xúc cũng miễn cưỡng có chút uy hiếp, nhưng vẫn kém anh rất xa.

Cậu vừa nhìn thấy Hạ Diệp Chi thì vẻ mặt kiêu ngạo lập tức vỡ vụn,
trong nháy mắt trở nên tội nghiệp nhìn Hạ Diệp Chi: “Chị Diệp Chi.”

Hạ Diệp Chi nhìn dáng vẻ cậu như vậy lại thấy hơi đau lòng.

Cô đi tới, khẽ xoa mái tóc xoăn của cậu: “Cậu có bị thương ở đâu không?”

“Không.” Mạc Gia Thành lắc đầu, sau đó thì thầm chỉ đủ cho hai người
có thể nghe được: “Chỉ bị rách quần áo, bọn chúng tương đối thảm hơn.”

Bọn chúng?

Hạ Diệp Chi quay đầu, lúc này mới nhìn thấy còn có hai đứa khác cũng ở trong văn phòng.

Nhưng vết thương trên mặt hai đứa trẻ còn nhiều hơn Mạc Gia Thành. Cả hai đều đang ngồi, chỉ có một mình Mạc Gia Thành đứng.

Mạc Gia Thành không phải là đứa trẻ không nói đạo lý, càng không thể
nào tùy tiện đánh người. Cũng chỉ vì hai đứa trẻ kia bị thương nặng hơn
nên có thể ngồi, mà cậu lại phải đứng sao?

Hạ Diệp Chi quay đầu nhìn về phía giáo viên chủ nhiệm: “Không phải
nói chúng bị thương rất nặng sao? Vì sao còn không đưa chúng tới bệnh
viện?”

“Đây… là ý của gia đình bọn họ.” Giọng điệu của chủ nhiệm lớp cũng có chút lúng túng.

Trường Mạc Gia Thành đang học không phải là trường quý tộc, hoàn cảnh trong nhà các học sinh đều bình thường. Khi gặp phải chuyện con mình bị đánh mà hai phụ huynh làm như vậy, còn không phải là muốn lừa một khoản tiền sao?

Hạ Diệp Chi cong môi cười giễu cợt.

Lúc này, ngoài cửa vang lên giọng nói của một người phụ nữ trung tuổi: “Con trai của tôi ở đâu?”

Vừa dứt lời đã thấy một người phụ nữ béo mập đẩy cửa bước vào, mắt
nhìn về phía một cậu học sinh. Cô ta lau nước mắt rồi nhào tới: “Sao con trai bảo bối của tôi lại bị người ta đánh thành thế này chứ…”

Cô ta lớn tiếng khóc. Hạ Diệp Chi bịt lỗ tai của mình và liếc nhìn chủ nhiệm lớp.

Chủ nhiệm lớp đi tới khuyên nhủ: “Cô tạm thời đừng khóc, chúng ta tìm hiểu rõ ràng chuyện này đã.”

“Tìm hiểu rõ ràng? Chuyện này còn cần phải tìm hiểu rõ ràng thế nào
nữa? Bộ dạng con trai của tôi đã như vậy, bọn họ đương nhiên phải bồi
thường tiền thuốc men rồi!” Người phụ nữ béo mập lớn tiếng nói.

Hạ Diệp Chi nghe vậy liền lên tiếng: “Chúng tôi có thể trả tiền thuốc men, nhưng bây giờ phải tìm hiểu rõ ràng đã. Tiểu Thành, cậu nói xem vì sao cậu lại đánh nhau với bọn họ.”

Mạc Gia Thành không trả lời ngay mà cúi thấp đầu xuống.

Hạ Diệp Chi vô cùng kinh ngạc: “Sao vậy?”

Gương mặt nhỏ nhắn của Mạc Gia Thành chỉ đờ ra, không nói lời nào.

Lúc này người phụ nữ béo mập kia cũng không khóc nữa, giọng điệu khó
chịu nói: “Còn có thể có nguyên nhân gì chứ? Chỉ vì nó khốn kiếp thôi.
Nào có ai có thể đánh bạn học cùng lớp thành như vậy được? Cô xem thử
con trai bảo bối đáng thương của tôi này…”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *