Ngôn Tình

Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn

Chương 133 – ÔNG CHỦ LỚN ĐỨNG PHÍA SAU CỦA TẬP ĐOÀN TRUYỀN THÔNG THỊNH HẢI

Mạc Đình Kiên vắt tay, nhìn anh ta, không nói lời nào.

Cố Tri Dân luôn muốn kết bạn giao lưu với tất cả hạng người, trong rượu có chất gì hay không, anh ta biết rất rõ.

Vì vậy, ly rượu tối hôm qua là anh ta cố ý để cho Mạc Đình Kiên uống.

Mặc dù độ cảnh giác của Mạc Đình Kiên cao, nhưng anh lại không có chút đề phòng gì đối với Cố Tri Dân, vì thế mới bị trúng bẫy.

Cố Tri Dân bị anh nhìn đến mức phải sợ sệt: “Được rồi, tôi thừa nhận, tôi biết ly rượu đó có vấn đề…”

“Tôi sẽ tìm cậu tính sổ sau.” Mạc Đình Kiên lạnh lùng ngắt lời, quay người đi về phòng.

Cố Tri Dân nghe nói, cảm thấy cổ họng hơi lạnh, đã làm việc tốt mà còn bị xử lý?

Anh ta bây giờ chạy, không biết có kịp không.

Mạc Đình Kiên đi đến bên cửa, nhận thấy cửa không đóng chặt, vẫn lộ ra một tia nhỏ.

Trước đó, khi anh ra ngoài đã đóng chặt cửa, vẫn nghe thấy tiếng khóa cửa.

Đẩy cửa bước vào, anh cúi đầu, liền nhìn thấy một chiếc dép ở mép cửa.

Nghe trộm cũng không biết cách che giấu?

Mạc Đình Kiên nhặt chiếc dép đó lên, cầm tới cạnh mép giường, đặt bên cạnh chiếc dép còn lại ở đó để thành một đôi, rồi quay người đến tủ
quần áo lấy bộ đồ tắm bước vào phòng tắm.

Nghe thấy tiếng cửa bị khóa lại, Hạ Diệp Chi mới thò đầu từ trong chăn ra.

Trong phòng tắm có âm thanh nước chảy, Hạ Diệp Chi mới rũ người bước
ra khỏi giường, lấy quần áo ở dưới đất nhặt lên mặc, rồi vơ lấy đôi dép, bước nhẹ nhàng ra ngoài.

Bước ra khỏi cửa, cô mới đi dép, đi như chạy vậy.

……

Hạ Diệp Chi bước ra khỏi thang máy, thì nhìn thấy Cố Tri Dân và Phó Đình Tây.

Phó Đình Tây bình tĩnh ngồi trên ghế sofa, nhưng Cố Tri Dân lại tỏ ra không bình tĩnh, anh ta lúc thì lắc đầu, lúc lại lắc tay, như đang oán
trách Phó Đình Tây điều gì đó.

Cô nghe rõ cuộc nói chuyện giữa Mạc Đình Kiên và Cố Tri Dân vừa nãy ở trong phòng.

Thẩm Lệ không để ý gì đến Cố Tri Dân, khẳng định là có nguyên nhân gì đó rồi.

Nếu như cô là Thẩm Lệ, cô cũng không muốn để ý gì đến Cố Tri Dân.

Tính cách Mạc Đình Kiên tuy có mưa nắng thất thường, nhưng ít nhất vẫn còn hơn Cố Tri Dân.

Hạ Diệp Chi rón rén bước tới, đúng lúc đó nghe thấy Cố Tri Dân nói:
“Nhất định là kiếp trước tôi đã nợ Đại thiếu gia Mạc rồi, vì vậy kiếp
này mới đến trả nợ, rõ ràng cậu ta mới là ông chủ lớn của Truyền thông
Thịnh Hải, nhưng một khi có chuyện là anh ta liền vung tay để chuyện
công ty cho tôi lo liệu, nhưng tôi lại không thể phản kháng, nói việc
tối hôm qua đi, tất cả đều là ý tốt của tôi, trong lòng cậu ấy không
nghĩ chút gì đến việc này sao? Tôi…”

Anh ta nói được một nửa, nhìn thấy Phó Đình Tây đang nhìn về phía sau mình: “Anh nhìn cái gì?”

Cố Tri Dân nhìn thấy ánh mắt của Phó Đình Tây, liền quay người nhìn
xem sau người mình có gì, khi mà anh ta nhìn thấy Hạ Diệp Chi, anh ta
giật mình đến mức thốt ra một cậu thô: “Cô…sao cô lại ở đây?”

Hạ Diệp Chi nghiêng đầu, sắc mặt lạnh lùng có chút giống Mạc Đình
Kiên: “Tôi đi ngang qua thôi, anh nói chuyện tiếp đi.” Ủng hộ chúng tôi
truy cập vào truyen.one để đọc truyện nhé

Cố Tri Dân sao dám kể tiếp, anh ta có thể nói cho Mạc Đình Kiên hay
Phó Đình Tây là tối qua anh ta đã gọi Hạ Diệp Chi đến là để giúp Mạc
Đình Kiên.

Nhưng, nhìn sắc mặt của Hạ Diệp Chi khi đó, anh ta lại không dám nói những điều đó.

“Không…không có gì để kể đâu, tôi chỉ là…” Cố Tri Dân bị Hạ Diệp Chi
nhìn bằng ánh mắt đó, cảm thấy cả người như có chỗ nào đó làm sao sao
ấy.

Đúng là gặp ma, lần trước nhìn thấy Hạ Diệp Chi còn cảm thấy chắc cô là người không nóng tính.

Nhưng bây giờ, anh ta bị ánh mắt lạnh lùng của cô nhìn như vậy, cảm
thấy như thấy có hình ảnh của Mạc Đình Kiên trong người cô, điều này mới khiến trong lòng anh ta cảm thấy lo sợ.

“Ông chủ lớn của Thịnh Hải? Mạc Đình Kiên?” Hạ Diệp Chi nheo lông
mày: “Vì thế, lần trước công ty Truyền thông Thịnh Hải gửi cho tôi thư
mời phỏng vấn, cũng là chủ ý của Mạc Đình Kiên ư?”

Cố Tri Dân nhận thấy tình hình lúc đó có chút gì đó không ổn lắm, anh ta gật đầu, rồi lại lập tức lắc đầu phủ nhận: “Không…không phải, đó là
chủ ý của tôi!”

Hạ Diệp Chi nhẹ nhàng đáp: “Ồ, tôi hiểu rồi.”

Nói xong, cô liền rời đi.

Cố Tri Dân nhìn Hạ Diệp Chi rời khỏi, rồi hỏi Phó Đình Tây: “Tôi sao lại cảm thấy có chuyện lớn gì sắp xảy ra?”

“Ừ.” Phó Đình Tây cũng cho rằng như vậy, anh gật đầu.

Sắc mặt Cố Tri Dân thay đổi, cả người như mất hồn.

“Hay là tôi chạy trước nhé, bây giờ tôi lập tức trở về thu dọn hành lý.” Cố Tri Dân đứng dậy, chuẩn bị chạy ra ngoài.

Vừa nhấc chân, anh ta liền nghe thấy tiếng Mạc Đình Kiên từ phía sau mình: “Gặp Hạ Diệp Chi rồi phải không?”

Phó Đình Tây trả lời: “Cô ấy vừa đi rồi.”

Cố Tri Dân quay đầu lại, Mạc Đình Kiên lúc đó cũng ngẩng đầu lên nhìn anh ta.

Cố Tri Dân sợ sệt, nói có chút lắp bắp: “Đình…Đình Kiên.”

“Sợ cái gì chứ? Tôi không tìm cậu để tính sổ, lúc đó tôi nói là chỉ
để cho Hạ Diệp Chi nghe thấy thôi.” Mạc Đình Kiên cười lạnh lùng nói
tiếp: “Lát nữa tôi mời cậu uống rượu cùng.”

“…” Chỉ sợ lát nữa Mạc Đình Kiên không chỉ muốn mời rượu anh ta, mà còn muốn đánh chết anh ta nữa.

Mạc Đình Kiên định đuổi theo Hạ Diệp Chi.

Nhưng nghĩ lại, tối qua hai người đã làm việc thân mật nhất với nhau, nhưng đó là lần đầu Hạ Diệp Chi, cô ấy thẹn thùng với việc này là điều
bình thường.

Bây giờ anh đuổi theo, cô chưa chắc đã muốn gặp anh.

Thế là, anh quay lại nhìn Cố Tri Dân: “Đi theo tôi tới công ty.”

“Không cần đâu, tôi còn chưa ăn sáng nữa.”

Mạc Đình Kiên gật đầu: “Tôi cũng chưa ăn sáng, cùng nhau ăn vậy.”

Cố Tri Dân: “…” Anh ta chỉ muốn chạy trốn thôi.

……

Khi Hạ Diệp Chi trở về biệt thự, vẫn còn sớm.

Một đêm không ngủ, cô rất mệt, nhưng lại không cảm thấy buồn ngủ một chút nào.

Lúc bước lên lầu, cô gặp Mạc Gia Thành đang đeo cặp bước xuống.

Mạc Gia Thành ngáp ngủ, nhìn thấy Mộc Diệp Chi , cậu ta bất ngờ: “ Aizz, Chị Diệp Chi tối muốn hôm qua ra ngoài à?”

“Ừ, đi đến chỗ bạn chị có chút chuyện.” Sắc mặt Hạ Diệp Chi có chút không tự nhiên.

Mạc Gia Thành tưởng rằng cô ấy sợ Mạc Đình Kiên biết chuyện cả tối
qua cô ấy không về, thế là ngạo mạn vỗ ngực mình rồi nói: “Yên tâm đi,
em sẽ không nói cho anh em đâu, dù gì chũng ta cũng là hội cùng thuyền
mà.”

“Được rồi, em mau đi học đi.”

Hạ Diệp Chi chạy thật nhanh về phía phòng của mình.

Cô ấy ôm quần áo bước vào phòng tắm, nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của mình qua gương, rồi sau đó chuyển đỏ ửng.

Việc xúc động nhất của đời mình từng làm, chắc là câu chuyện tối qua…

Trong đầu cô ấy lại lóe lên những lời của Cố Tri Dân.

Mạc Đình Kiên quả thực là ông chủ lớn đứng phía sau của Truyền thông Thịnh Hải.

Chỉ trong 10 năm ngắn ngủi , Thịnh Hải đã trở thành ông chủ lớn đứng đầu trong vòng giải trí.

Nhưng Mạc Đình Kiên năm nay cũng chỉ mới 26 tuổi mà thôi.

Nếu như không nghe thấy những gì mà Cố Tri Dân nói, đến giờ cô cũng
không biết Mạc Đình Kiên là ông chủ lớn phía sau của Truyền thông Thịnh
Hải.

Đây đúng là người đàn ông đáng sợ, còn giấu bao nhiêu bí mật trong người mình nữa.

Có phải quyết định tối qua của cô …quá bồng bột rồi hay không?

……

Cả đêm Hạ Diệp Chi không ngủ, sắc mặt rất kém, cô trang điểm, thay đồ, rồi đi đến Hạ Thị.

Trên đường, cô mới có tâm trạng nhớ đến chủ đề thảo luận trên mạng tối qua.

Hạ Thị chắn chắn tối qua đã mở một cuộc họp khẩn rồi.

Chuyện lần này, cộng với hiệu ứng người nổi tiếng của Trần Tuấn Tú, e là không dễ dàng giải quyết.

Có lẽ, chuyện lần này, đúng là có thể khiến Hạ Lập Nguyên mời ông cụ Hạ về nước.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *