Ngôn Tình

Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn

Chương 128 – MUỐN ĐOÁN CŨNG KHÔNG ĐOÁN TRÚNG

Hạ Diệp Chi giật mình, vội vàng từ chối: “Cảm ơn ý tốt của anh cả
nhưng thật sự không cần đâu, bây giờ tôi phải đi làm, nếu không thì đến
muộn mất.”

Cô nói xong lại nói một tiếng tạm biệt với Hứa Quân rồi mở cửa xe, vội vã xuống xe rời đi.

Trần Tuấn Tú nhìn bóng dáng vội vã rời đi của Hạ Diệp Chi qua cửa kính xe, ý cười trong mắt dần nhạt đi.

Anh ta biết gần đây Hạ Diệp Chi và Mạc Đình Kiên đang có mâu thuẫn, bởi vì chuyện Mạc Đình Kiên lừa cô ấy.

Nhưng mà lúc nãy cô ấy cũng gọi anh là “anh cả” như Mạc Đình Kiên để kéo giãn khoảng cách với anh ta.

Hạ Diệp Chi vào Hạ Thị, trong lòng vẫn còn hơi nghi hoặc.

Sao Trần Tuấn Tú lại nói với cô lời kỳ lạ như vậy?

Trước đó ánh mắt anh ta nhìn cô cũng giống như đang nhìn một người khác xuyên thấu qua cô vậy.

Hạ Diệp Chi nghĩ hơi tập trung nên cũng không chú ý tới Hạ Hương Thảo từ phía đối diện đi qua.

Cho đến khi cô ta lên tiếng mới thu hút sự chú ý của Hạ Diệp Chi.

“Hạ Diệp Chi, nhiệm vụ ba giao cho cô, cô làm thế nào rồi?”

Hạ Hương Thảo vẫn luôn có dáng vẻ cao ngạo đó khi ở trước mặt cô, cằm hất lên rất cao, không lúc nào là không muốn đè đầu Hạ Diệp Chi.

Hạ Diệp Chi nghĩ đến lời Trần Tuấn Tú từng nói trước đó, trong cặp
mắt đang nheo lại lóe lên một thâm sâu: “Chẳng thế nào cả, nếu như cô
thích thì tự cô đi xin lệnh của ba, nhiệm vụ này giao cho cô đi làm.”

Đây căn bản chính là một nhiệm vụ không thể nào hoàn thành được, còn là bị Hạ Lập Nguyên cưỡng ép giao cho Hạ Diệp Chi nữa.

Hiếm khi Hạ Hương Thảo không nổi cáu, ngược lại còn vén tóc của mình, trong giọng nói có vẻ tự tin: “Tôi đi thì tôi đi, đừng tưởng việc cô
không làm được thì người khác không làm được.”

Hạ Diệp Chi cảm thấy câu nói này cũng rất thích hợp với Hạ Hương Thảo.

“Ồ, vậy thì chúc cô may mắn.” Hạ Diệp Chi nói với giọng điệu chẳng thèm quan tâm, ngay lập tức đã chọc giận Hạ Hương Thảo.

Nhưng mà Hạ Diệp Chi đã không cho Hạ Hương Thảo cơ hội tức giận, cô lập tức nhấc chân bỏ đi.

Sau khi Hạ Hương Thảo tiếp nhận nhiệm vụ thuyết phục Trần Tuấn Tú làm người phát ngôn sản phẩm cho Hạ Thị thì cơ bản là không có lộ diện ở
công ty.

Hạ Diệp Chi cũng chẳng để tâm gì nhiều.

Đối với câu nói Trần Tuấn Tú nói với cô hôm đó, tuy trong lòng cô vẫn có nghi hoặc nhưng cũng không để tâm.

Cô biết rất rõ, cô sẽ không nghĩ Trần Tuấn Tú lại nảy sinh tình cảm
mờ ám gì với cô chỉ trong mấy lần tiếp xúc ngắn ngủi như vậy.

Trong giới giải trí những nữ minh tinh xinh đẹp nổi tiếng yêu mến Trần Tuấn Tú nhiều không kể hết.

Hạ Diệp Chi nghĩ so với họ thì quả thực là mình bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

Hôm nay Hạ Diệp Chi vừa đến công ty thì bị Hạ Lập Nguyên gọi đến phòng làm việc.

Hạ Lập Nguyên có vẻ vui mừng: “Diệp Chi, con qua đây, bố có chuyện nói với con.”

“Bố có chuyện gì vậy?” Hạ Diệp Chi nhất thời không đoán được có chuyện gì có thể khiến Hạ Lập Nguyên vui như vậy.

“Về chuyện để Trần Tuấn Tú làm người phát ngôn sản phẩm cho công ty
chúng ta, chị gái con đã đàm phán xong rồi, gần đây chị con đã mệt lắm
rồi, cho nên bố quyết định những việc sau đó đều giao cho con làm.”

Hạ Lập Nguyên khó giấu được sự vui vẻ: “Con làm việc thì bố yên tâm!”

Hạ Diệp Chi nhíu mày, nghĩ đây quả thực là chuyện không thể nào:
“Trần Tuấn Tú đồng ý sẽ làm người phát ngôn sản phẩm cho công ty chúng
ta?”

Ngoài việc Trần Tuấn Túchủ động hỏi cô có cần giúp đỡ hay không ra,
với địa vị của Trần Tuấn Tú trong giới giải trí, cho dù anh ta thật sự
muốn phát ngôn giúp Hạ Thị thì người quản lý và công ty của anh ta cũng
sẽ không đồng ý.

Càng huống chi công ty ký hợp đồng với anh ta là truyền thông Thịnh Hải.

Cố Tri Dân là ông chủ của truyền thông Thịnh Hải, anh ta không thể
nào để người cấp dưới giúp Trần Tuấn Tú nhận công việc phát ngôn mất
hình tượng này được.

“Đúng, đây đều là công lao của chị gái con, con nhất định phải đàm phán tốt với người của bên Trần Tuấn Tú.”

“Con biết rồi.” Hạ Diệp Chi chỉ gật đầu chứ không nói thêm gì nữa.

Về đến nhà, Hạ Diệp Chi liền đi thẳng đến phòng sách tìm Mạc Đình Kiên.

Chắc chắn anh ấy biết vài chuyện về Trần Tuấn Tú.

Mạc Đình Kiên cũng vừa mới về, lúc Hạ Diệp Chi đẩy cửa đi vào thì anh vừa nghe xong một cuộc điện thoại.

Anh quay người lại nhìn thấy Hạ Diệp Chi liền lên tiếng nói: “Về rồi à.”

“Tôi có chuyện hỏi anh.” Hạ Diệp Chi đi thẳng đến trước mặt anh.

Mạc Đình Kiên nghe vậy liền gật đầu rất nhẹ, ra hiệu cho Hạ Diệp Chi hỏi thẳng.

“Anh biết Trần Tuấn Tú đã nhận lời làm người phát ngôn sản phẩm cho
Hạ Thị không?” Hạ Diệp Chi cũng không vòng vo mà hỏi thẳng vào vấn đề.

Mạc Đình Kiên hơi ngây người, vẻ mặt cũng không ngạc nhiên lắm: “Không biết.”

“Chuyện này là thế nào? Sao Cố Tri Dân lại để Trần Tuấn Tú nhận làm
người phát ngôn cho Hạ Thị chứ? Nếu anh ta thật sự nhận việc này thì đều sẽ có ảnh hưởng đến công việc diễn xuất và danh tiếng của anh ta!”

Hạ Diệp Chi cảm thấy tiếc cho Trần Tuấn Tú nên giọng điệu cũng trở nên hơi dồn dập.

Mạc Đình Kiên nhìn chằm chằm vào cô mấy giây, bỗng nheo hai mắt lại
nhìn cô: “Cô cũng là fan trung thành của anh ấy, quan tâm đến chuyện của anh ấy tới như vậy.”

Hạ Diệp Chi chẳng buồn để ý đến vẻ kỳ quái trong giọng nói của anh,
cô nói: “Tôi đúng là fan của anh ấy, nhưng mà anh ấy cũng là anh họ của
anh, anh không quan tâm đến chuyện này sao?”

“Cô cũng đã nói rồi, anh ấy là anh, tôi là em thì quản được gì chứ?”
Mạc Đình Kiên nói xong liền quay người ngồi xuống trước bàn làm việc,
dáng vẻ như sẽ không để ý đến cô nữa.

Hạ Diệp Chi cảm thấy Mạc Đình Kiên đúng là một quái nhân.

Nhìn anh có vẻ rất thân với Trần Tuấn Tú, nhưng Trần Tuấn Tú gặp phải chuyện thế này mà anh cũng không quan tâm.

Mạc Đình Kiên cũng lúc tốt lúc xấu đối với cô.

Thôi vậy, cô cũng chẳng muốn đoán tâm tư của Mạc đại thiếu gia, cho dù cô muốn đoán thì cũng không đoán trúng.

Hạ Diệp Chi phụ trách công việc liên hệ với người phát ngôn Trần Tuấn Tú, Hạ Lập Nguyên liền cho cô đặc quyền, bảo cô có thể không cần lo
việc của công ty trước khi làm xong chuyện người phát ngôn, cứ trực tiếp làm là được.

Buổi sáng Hạ Diệp Chi vừa đến công ty, lấy được phương thức liên lạc với người quản lý của Trần Tuấn Tú liền ra ngoài.

Hạ Diệp Chi từng gặp Hứa Quân một lần, cô cảm thấy Hứa Quân là một người nghiêm túc.

Cô thử gọi điện thoại cho Hứa Quân, chuông điện thoại vừa vang lên đã được nghe máy.

“Xin chào, tôi là người quản lý của Trần Tuấn Tú, Hứa Quân.”

Hạ Diệp Chi chậm rãi lên tiếng: “Tôi là Hạ Diệp Chi.”

“Là cô Hạ.” Không ngờ Hứa Quân cũng có ấn tượng với cô.

Hạ Diệp Chi nói thẳng mục đích gọi điện: “Tôi nghe nói các anh đã nhận làm người phát ngôn sản phẩm cho Hạ Thị?”

“Về chuyện này thì cô Hạ có thể trực tiếp nói với Tuấn Tú, bây giờ
tôi đang ở bên ngoài, tôi gửi địa chỉ nhà anh ấy cho cô, cô trực tiếp
qua đó đi.”

Hứa Quân hoàn toàn không cho Hạ Diệp Chi cơ hội nói chuyện, cô ấy nói xong liền tự ngắt điện thoại.

Không đến một phút sau cô ấy đã gửi địa chỉ nơi ở của Trần Tuấn Tú cho Hạ Diệp Chi.

Địa chỉ cô ấy gửi cho Hạ Diệp Chi là khu chung cư cao cấp nổi tiếng ở thành phố Hộ Dương, có rất nhiều minh tinh và nhân sĩ tinh anh giới
thượng lưu sống ở đó.

Phía sau địa chỉ, Hứa Quân còn lưu lại cả số điện thoại của Trần Tuấn Tú, bảo cô qua đó thì trực tiếp gọi điện thoại cho Trần Tuấn Tú.

Dù sao thì người bình thường cũng không vào được khu căn hộ cao cấp như vậy.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *