Ngôn Tình

Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn

Chương 108 – Chương 108

Hạ Diệp Chi ra khỏi nhà ăn, giống như đằng sau có ma đuổi theo liền lập tức chạy nhanh như bay lên tầng, trở về đến phòng.

Đóng cửa lại, cô dựa vào cửa sợ đến nỗi đưa tay vỗ vỗ ngực mình.

Không có gì lạ khi “Mạc Gia Thành” không có việc gì tới trêu ghẹo cô một chút, trêu rồi liền chạy rất phấn khích.

Sau khi bình tĩnh được một chút, Hạ Diệp Chi cẩn thận khóa cửa lại, mới vào phòng tắm để đi tắm.

Cô thực sự chưa nghĩ phải làm gì với “Mạc Gia Thành”

Ngay cả khi anh ta là Mạc Đình Kiên, thì như thế nào?

Buổi tối “Mạc Gia Thành” không có tìm Hạ Diệp Chi.

Ngày thứ hai là thứ bảy, Hạ Diệp Chi trong lòng vẫn nghĩ đến Mạc Gia
Thành nhỏ, buổi sáng cô không thể đưa cơm cho cậu, liền mua bữa sáng bên ngoài cho cậu ta.

Bữa cơm tối qua cũng không biết cậu giải quyết như thế nào.

Đứa trẻ đó có ý tưởng quá lớn, nếu như là con của cô, cô nhất định sẽ đánh gãy chân của cậu.

Nhưng mà, từ phương diện khác mà nói, đứa trẻ này cũng khá can đảm.

Hạ Diệp Chi mua xong bữa sáng bên ngoài cho cậu ta, liền như kẻ trộm mở cửa đi ra.

Cô đi đến tầng hai đi đến hàng rào hành lang, đầu quay đi quay lại, ở phòng khách tìm bóng dáng của “Mạc Gia Thành.”

Sau khi xác nhận “Mạc Gia Thành” không có ở phòng khách, cô thở phào
nhẹ nhõm, đang muốn quay người, không ngờ nghe thấy đằng sau có tiếng
của “Mạc Gia Thành” truyền tới: “Nhìn gì mà lén la lén lút?”

Hạ Diệp Chi bị dọa đến nỗi toàn thân giật mình, theo bản năng liền
lùi sau hai bước, nhưng đằng sau chính là hàng rào, cô không còn nơi nào để lùi nữa.

“Mạc Gia Thành”cũng vừa thức dậy, hôm nay có thể không có dự định gì
bên ngoài, cho nên anh mặc quần áo ở nhà, bộ đồ này chất liệu mềm- kiểu
dáng rộng, thoáng, làm giảm đi không ít sự mạnh mẽ trên người anh, cả
người toát lên vẻ ưu nhã mà cao quý.

Tất nhiên, tiền đề là anh không mở miệng nói chuyện.

“Mạc Gia Thành” lại đi lên trước một bước, khoảng cách giữa hai người không đến năm centimet: “ Làm việc gì thẹn với lương tâm, sợ bị ai phát hiện?”.

Hạ Diệp Chi thậm chí có thể cảm nhận được nhiệt độ làn da của anh.

Hạ Diệp Chi mấp máy môi, không tự chủ được bám vào hàng rào đằng sau, tìm kiếm một cảm giác an toàn.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, trên mặt cô nhìn không ra một dấu vết
hoảng sợ, trong đôi mắt mèo xinh đẹp chứa ánh nước ma mị, mê hoặc mang
theo ý cười, nói nhẹ nhàng: “Tôi làm gì thẹn với lòng, sợ bị ai phát
hiện, trong lòng anh không phải là rõ nhất hay sao?”

Hạ Diệp Chi nói, một cánh tay đặt lên ngực anh, ngón tay thon dài mềm mại nhẹ nhàng vuốt lên qua bộ quần áo ở nhà mêm mại, giống như một con
mèo con chưa mọc móng vuốt sắc nhọn, cào một chút liền ngứa đến tận
trong tim.

Ánh mắt của Mạc Đình Kiên vừa sâu vừa sắc, tay đưa ra cầm chặt bàn
tay đang làm loạn trên ngực của anh, lạnh lùng nói: “Trước kia còn một
lòng một dạ với Mạc Đình Kiên, bây giờ thì lại quyến rũ tôi, phụ nữ các
người thật sự hay thay đổi!”.

Hạ Diệp Chi mặc dù không quen bị đàn ông cầm chặt tay như này, nhưng
thân phận bây giờ của cô là người phụ nữ đã yêu “Mạc Gia Thành” rồi lại
muốn quyến rũ anh, tự nhiên không thể thu tay về.

Cô nhìn anh cười mỉm: “Điều này làm sao có thể gọi là hay thay đổi?
Chỉ cần là một người phụ nữ có đầu óc rõ ràng, đều sẽ lựa chọn giống như tôi.”

Ngừng một chút bỗng nhiên, Hạ Diệp Chi kiễng bàn chân lên, đến gần
bên tai anh nói: “Tôi cảm thấy đàn ông các anh càng giỏi thay đổi, anh
trước đây luôn trêu chọc tôi, bây giờ tôi đưa tới tận cửa rồi, anh lại
nói tôi hay thay đổi, đàn ông các anh đều hèn như vậy sao, đưa tới tận
cửa không muốn, không có được lại đi cợt nhã?”

Hạ Diệp Chi từ lâu đã muốn chửi anh rồi, cô từ trước đến giờ chưa bao giờ khoái chí như vậy!

Mạc Đình Kiên chỗ nào chưa nghe ra thì chính là người phụ nữ này đổi
cách chửi anh, nhưng mà anh ta có một chút nghĩ không ra, người phụ nữ
này hai ngày này không được bình thường.

Cô dường như là cố ý quyến rũ anh, nhưng mà khi dựa gần vào anh, rõ ràng cảm nhận được cả người của cô lo lắng đến cứng đờ.

Lẽ nào cô là muốn cầu xin anh giúp nhà họ Hạ?

Cái ý nghĩ này xuất hiện, liền bị anh ta lược bỏ rồi.

Lần trước bởi vì Tiêu Thanh Hà mà bị bắt cóc, cô đối với nhà họ Hạ đã cực kì tuyệt vọng rồi.

Thấy “Mạc Gia Thành” cứ không nói lời nào, sắc mặt nặng nề chỉ nhìn
chằm chằm vào bản thân mình, Hạ Diệp Chi lòng muốn rút lui, đang muốn
đem tay rút ra, thì nghe thấy “Mạc Gia Thành” trầm thấp nói : “Xem ra cô đối với ba từ ‘ đưa tận cửa’ có hiểu lầm rất nặng, tối hôm nay đi club
Kim Hải, để cô mở mang kiến thức thấy được một chút thế nào là ‘đưa tận
cửa’chân chính.”

Anh nói xong, giữ tay cô đặt lên môi nhẹ nhàng hôn một chút, đôi môi nhạt nhẽo, lộ ra nụ cười dài đầy thâm sâu.

Người phụ nữ này đã muốn chơi, vậy thì chơi lớn luôn.

Hạ Diệp Chi sửng sốt đứng tại chỗ.

Đây không giống như cô nghĩ, anh vừa rồi vẫn khá tức giận, làm sao mà đột nhiên liền thay đổi?

“Mạc Gia Thành” người đàn ông này, tâm tư quá sâu, người bình thường căn bản suy nghĩ không thấu.

Hạ Diệp Chi bắt đầu có chút hối hận, cô chỉ cảm thấy bản thân có thể sẽ trộm gà không được lại còn mất nắm gạo.

“Mạc Gia Thành” ở nhà chưa được bao lâu thì đã ra ngoài rồi.

Cô một mình ở nhà cũng lười nấu cơm, liền mua thức ăn đi ra phòng thuê.

Mạc Gia Thành nhỏ lại đang chơi game, cậu nằm nửa người ở trên sofa,
phía trước mặt bàn là một đống rác,là một thiếu niên nghiện internet
đích thực .

Hạ Diệp Chi nhẫn nhịn cầm thùng rác đem toàn bộ rác bỏ vào, chắp tay
bên hông đến đứng trước mặt cậu ta nói: “Cậu không phải không có tiền
sao? Làm sao mà ngày nào cũng có thể ăn vặt nhiều như vậy?”

“Lúc đến thì mua, toàn bộ tiền đều dùng đi mua đồ ăn vặt rồi.” Cậu ta nói nói, còn thở dài: “Trước đây tôi ở cùng với mẹ tôi, mẹ không cho
tôi ăn vặt, cũng không cho tôi chơi game, tôi bây giờ đương nhiên là
phải ăn cho đã!”

Thật là một đứa trẻ hư.

Hạ Diệp Chi tự mình mang các đồ ăn đặt ở bồn rửa bên trên, một bên rửa rau, một bên hỏi cậu: “Tối qua cậu ăn cái gì?”.

“Mì bò.” Cậu ta nói xong lại bổ sung thêm một câu: “Hôm qua chị dẫn tôi đi cửa hàng mì đó”.

“Cậu không có tiền thì làm sao ăn?”

Cậu ta nói một cách tự nhiên: “Ghi nợ, khi chị trở về nhớ giúp tôi thanh toán.”

“Ông chủ đó cậu quen không? Còn cho cậu nợ?” Hạ Diệp Chi thấy bản thân mở rộng tầm mắt.

“Đây có là gì, ông ấy còn gọi tôi buổi trưa hôm nay đến ăn cơm.”

“…………….” Hạ Diệp Chi không biết nói gì nữa.

Gen của nhà họ Mạc khá tốt, cho dù “Mạc Gia Thành” lớn ở nhà, hay
trước mắt là đứa trẻ hư Mạc Gia Thành nhỏ, lớn lên đều rất dễ nhìn, mặt
khác do là đứa trẻ có bộ dạng mới lớn, dựa vào khuôn mặt này trưng ra vẻ mặt đáng thương thì cũng quá có tính lừa gạt.

Có điều, cậu ta cứ tự nhiên như vậy để tôi đi trả nợ cho cậu , có phải quá kiêu ngạo không?

“Mạc Gia Thành, tôi không có nghĩa vụ phải giúp cậu trả nợ.”

“Dù sao đi nữa về sau chị là bạn gái của tôi, tôi bây giờ tiêu tiền
của chị, về sau tiền tôi kiếm được từ điện tử chuyên nghiệp đều cho chị
tiêu.”

Nói ba câu không rời việc chơi game

“Tôi đã kết hôn rồi rồi!” Hạ Diệp Chi có chút dở khóc dở cười.

Mạc Gia Thành nhỏ đứng dậy vươn vai, nói: “Tôi đẹp trai như vậy, chị chắc chắn sẽ vì tôi mà ly hôn với chồng chị.”

Nói xong, cậu cầm cái gương bên cạnh lên soi, thở dài nói: “Thật đẹp trai.”

Hạ Diệp Chi: “……”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *