Truyện Ma

Ám Khí Diệt Quỷ Nhân

Chương 56 – Cửu Dương Thần Công

Lữ Hàn ngáo ngơ hỏi lại:

– Thật nghe giống phim kiếm hiệp a, thần công đó là gì vậy?

– Là Tiêu Dao Hóa Cảnh Cửu Dương Thần Công.

– Cửu Dương Thần Công của Trương Vô Kỵ a?

Tiêu Tương cốc đầu Lữ Hàn một cái “cốp”:

– Ngươi xem kiếm hiệp nhiều quá rồi à? Ta đang nói ngoài đời thực.

Lữ Hàn nghĩ một lúc rồi nhận xét:

– Nếu đã có Cửu Dương Thần Công hộ thể, lại dùng ám khí diệt quỷ từ xa, môn phái chúng ta không phải bá đạo quá rồi sao?

– Ngược lại là đằng khác. – Tiêu Tương lắc đầu. – So với các môn phái diệt quỷ khác, chúng ta có phần thua thiệt hơn.

– Vì sao lại vậy? – Lữ Hàn ngạc nhiên.

– Phải nói từ đầu một chút. Tà vật có bốn loại chính là: quỷ, yêu, tà linh và cương thi. Cả bốn loại này lại chia ra tiếp theo nguồn gốc là sinh ra từ dương gian hay địa phủ. Nếu nguồn gốc từ dương gian thì gọi là Dương Sinh, nếu từ địa phủ thì gọi là Âm Sinh. Ba Đầu là một ví dụ, nó là Âm Sinh Quỷ, chẳng ai ở dương gian có tới ba đầu sáu tay rồi chết đi để thành quỷ cả. Còn như hồ ly thành tinh có nguồn gốc từ dương gian nên gọi là Dương Sinh Yêu. Tà vật từ dương gian sẽ có hình thái và đặc tính khá quen thuộc, nhưng tà vật từ địa phủ sẽ có hình thái và đặc tính vô cùng lạ lùng, vì môi trường bên đó khác với bên này.

– Khoan đã… Sao cô lại dùng từ “bên đó” và “bên này” mà không dùng từ “dưới đó” và “trên này”? – Lữ Hàn vừa nói vừa dùng ngón tay chỉ trỏ để diễn tả.

Tiêu Tương lắc đầu, đáp:

– Do thói quen dùng từ “âm phủ” hay “địa phủ” của nhân gian nên tạo thành sự hiểu lầm không cách gì sửa được. Thực ra âm phủ hay địa phủ là một chiều không gian tồn tại song song với thế giới của nhân gian. Chứ đi sâu xuống phía dưới mặt đất thực tại chỉ có lõi trái đất nóng chảy mà thôi.

Lữ Hàn cười châm biếm:

– Ha ha, cái chiều không gian đó nghe xa xôi quá nhỉ!

– Cũng không có gì xa xôi lắm đâu, ngươi muốn thì ta đưa ngươi đi thử một chuyến cho biết.

– Tuyệt vời đấy, làm ngay luôn đi, chứ đừng viện ra cái lý do kiểu như người phàm không nên đến địa phủ hoặc gì gì đó nhé, nghe chán lắm. – Lữ Hàn cười khẩy.

Tiêu Tương không nói không rằng, chỉ lẳng lặng nắm lấy tay Lữ Hàn, đoạn cắm mấy cái kim lên đầu anh, rồi tự cắm một cái kim lên đầu mình.

Lữ Hàn thấy trước mắt tối sụp lại. Một thoáng sau mở mắt ra, anh thấy mình đang đứng trên một bãi đất trống, xung quanh là khoảng không gian mênh mông, được chiếu sáng bởi một thứ ánh sáng tương tự như mặt trăng vào các ngày rằm, nhưng anh ngước nhìn lên cao thì không thấy mặt trăng đâu cả.

Nhìn xuống dưới, Lữ Hàn thấy mình chỉ mặc một cái quần lót kiểu boxer như lúc đang nằm trên giường. Nhìn qua bên cạnh thấy mình đang nắm tay Tiêu Tương đang mặc cái váy ngủ quen thuộc, Lữ Hàn kinh ngạc thốt lên:

– Chúng ta đang ở đâu thế này?

– Không phải ngươi mới vừa đòi đi xem thử địa phủ như thế nào sao. Welcome to “Địa phủ”. – Tiêu Tương buông ra một câu chào khách nửa tiếng Anh để đáp trả lại thái độ châm biếm trước đó của Lữ Hàn.

Thấy thái độ ngơ ngác của Lữ Hàn, Tiêu Tương đành phải giải thích tiếp:

– Lúc nãy ta đã nói địa phủ chẳng qua chỉ là thế giới song song với thực tại, muốn đi qua thế giới song song này cần phải phong bế ý thức, giải phóng cho thần thức chiếm quyền điều khiển thì thần thức sẽ thức dậy ở thế giới song song này. Thần thức là cái mà mấy ông khoa học hay gọi là tiềm thức ấy. Để giải phóng thần thức thì hoặc là khi người ta chết đi, hoặc là dùng các loại phù chú của các môn phái diệt quỷ khác, hoặc là dùng châm kim huyệt như môn phái chúng ta đây.

Nhìn Lữ Hàn vẫn đang há hốc miệng, Tiêu Tương phải nói tiếp:

– Sau này ngươi đi vài lần sẽ quen, không cần phải ngạc nhiên tới vậy đâu. Lúc nãy ta đã châm kim phong bế ý thức của ngươi và ta, đồng thời ta cũng nắm tay ngươi, lúc thần thức hai chúng ta thức dậy sẽ cùng nhau hiện ra ở bên đây.

Lữ Hàn mãi mới rặn ra được một câu hỏi:

– Cái thế giới này có thực không?

– Đối với thần thức thì thế giới này có thực, còn thân xác chúng ta vẫn đang ở trong căn phòng của ngươi, ngươi đang nằm còn ta thì đang ngồi. Vì vậy lâu quá nếu không trở lại thì thân xác chúng ta sẽ chết đi, lúc đó mà mới trở lại thì sẽ chết thực sự luôn.

Lữ Hàn buông tay Tiêu Tương ra đi xa một chút nhưng cũng không thấy gì khác lạ bèn hỏi:

– Địa phủ chỉ có thế này thôi sao?

– Không, đây là… cứ xem như là vùng ngoại ô của địa phủ.

– Nếu đi tới nữa thì sao?

– Nếu đi tới nữa mà đúng hướng thì ngươi sẽ gặp các công trình kiến trúc và “người” sống ở địa phủ này, như một thành phố của nhân gian vậy.

Lữ Hàn chợt nhớ ra một thắc mắc mà mình đã có từ rất lâu:

– Vậy người châu Âu chết xuống cũng ở đây luôn sao?

Tiêu Tương lắc đầu:

– Không, cái thế giới song song này kết nối theo tính chất địa lý với thực tại. Người châu Á sẽ có địa phủ của châu Á, người châu Âu sẽ có địa phủ của châu Âu. Hai địa phủ sẽ khắc hẳn nhau như trên thực tại vậy.

– Vậy người châu Á sống ở châu Âu khi chết thì sẽ tới địa phủ nào?

– Sẽ do thần thức tự quyết định. Dễ hiểu nhất là người châu Á chỉ mới vừa qua châu Âu khi chết sẽ đến địa phủ của châu Á, còn người châu Á đã sống một đời từ nhỏ cho đến lúc già ở châu Âu thì khi chết sẽ đến địa phủ của châu Âu, giữa hai giới hạn đó thì thần thức tự thực hiện việc lựa chọn.

Lữ Hàn nghĩ một lúc rồi hỏi:

– Chẳng hạn như người da đỏ có số lượng ít ỏi vậy nhưng khi chết sẽ đến một địa phủ dành riêng cho họ sao?

-Điều đó là chắc chắn, nhưng địa phủ người da đỏ hình dáng như thế nào thì chúng ta không cách nào biết được vì thần thức của ngươi và ta không cách nào đi qua địa phủ người da đỏ để tham quan được. Hoặc họ sẽ đến địa phủ chung với người châu Âu nếu họ sống chung khu vực địa lý với người châu Âu.

– Vậy có ai từng đi qua được các thế giới địa phủ khác nhau để so sánh không?

– Chuyện đó vượt ngoài tầm hiểu biết của ta.

Lữ Hàn lại trầm ngâm một lúc rồi hỏi:

– Khoan đã, việc này thì can hệ gì đến nguyên nhân thiệt thòi của môn phái chúng ta so với các môn phái khác?

– Lúc nãy ta đang nói đến hình thái của bốn loại tà vật phổ biến, cho dù là Dương Sinh hay Âm Sinh thì bọn chúng đều có tà lực và trí thông minh tăng dần theo đẳng cấp, không phải cứ đơn giản bọn chúng đưa thân ra cho chúng ta phóng ám khí tiêu diệt dễ dàng. Tà vật vừa có mưu mô xảo trá, vừa thiên biến vạn hóa, vì thế các môn phái khác có hằng trăm loại phù chú, hàng chục pháp khí, vô số trận pháp, thông thạo thuật phong thủy, thuật dùng hình nhân, thuật điều hồn khiển xác… Ngoài ra khi áp dụng vào thực chiến còn phải tùy cơ ứng biến khi đối phó với từng loại tà vật cụ thể. Chưa kể còn do con người đứng phía sau sắp xếp âm mưu thao túng tà vật nữa. Cho nên một pháp sư tài giỏi phải vừa thông thạo phương thức đối phó tà vật, vừa giỏi võ thuật để đối phó thực thể, vừa có đầu óc tài trí để đối phó âm mưu. Chúng ta chỉ mạnh về võ thuật, hoàn toàn không có kiến thức về đối phó tà vật, còn phương diện đối phó âm mưu thì tùy thuộc bản lĩnh từng người.

Lữ Hàn nghe một hồi thì miệng rớt hẳn xuống dưới:

– Phức tạp vậy sao cô không tự mình làm chưởng môn luôn đi? Tôi chỉ là dân văn phòng, đi làm lĩnh lương hằng tháng, đâu có bản lĩnh thông thiên thạo địa như cô nói. Lão gia gia nói phụ nữ chỉ cần đẹp là làm chưởng môn được, nhìn cô mặc cái váy ngủ này tôi đã có ý đồ đen tối rồi, lão gia gia nhìn cô không đẹp chỗ nào vậy a?

Tiêu Tương có chút trầm mặc:

– Lão gia gia có lần từng nói rằng có những thứ vốn do trời đất sắp đặt, con người không quyết định được, thế nên gia gia đã chờ đến ngày gặp được ngươi trong suốt cả năm trời vừa rồi. Hơn nữa với huyết khí thuần âm của ngươi, hoặc là ngươi sẽ bị tà vật tìm đến kiếm chuyện mà không biết làm gì để chống lại, hoặc là ngươi có sự chuẩn bị để trở thành người thông thạo trừ tà diệt quỷ trước.

Lữ Hàn nghe thế thì cũng im lặng một chút rồi hỏi lại:

– Cần phải chuẩn bị những gì?

– Có rất nhiều thứ cần làm, nhưng không thể hoàn thành trong một sớm một chiều được. Trong đó, Cửu Dương Thần Công để hộ thân là việc cần thực hiện sớm nhất vì cần nhiều thời gian nhất và cũng đảm bảo cho ngươi có khả năng sống sót nhất.

– Làm sao để có được cái thứ hộ thân này?

Tiêu Tương nắm lấy tay Lữ Hàn, bảo:

– Cùng nhau dùng kình lực điểm vào huyệt Bách Hội trên đầu mình trở về trước đã.

Lữ Hàn làm như lời Tiêu Tương bảo, trải qua khoảnh khắc thấy trước mắt sụp tối, mở mắt ra lại thấy mình đang nằm trên giường, tay trong tay cùng Tiêu Tương. Lữ Hàn kinh ngạc:

– Không ngờ địa phủ lại có thật, cũng không ngờ đi tới địa phủ lại dễ dàng như thế.

– Đó là do phép châm bản phái chúng ta có thể vô hiệu hóa ý thức và kích hoạt thần thức ngay lập tức nên ngươi mới thấy dễ dàng. Còn người khác, chẳng hạn như những người luyện tập thiền hành cả đời chỉ mong đạt được thứ thần thông này mà không được. – Tiêu Tương giải thích xong rồi phẩy tay. – Hôm nay đừng nói thêm gì nữa, tập trung vào việc chính, ngươi nằm yên để ta hành châm.

Tiêu Tương vừa cắm kim lên người Lữ Hàn vừa giải thích:

– Tiêu Dao Hóa Cảnh Cửu Dương là thứ thần công hộ thể chí dương tối cường, có vai trò như một lớp áo giáp phòng ngự thụ động, chống lại các ngoại lực thực thể và độc lực âm tà từ bốn loại hình sinh vật mà ta đã kể. Đồng thời nó cũng cộng hưởng kình lực giúp đòn tấn công của ngươi mạnh mẽ hơn. Có tất cả chín tầng tu luyện, tám tầng đầu vừa dùng thủ pháp châm bản phái khai thông huyệt đạo, còn ngươi thì vận khí theo khẩu quyết mà ngay bây giờ ta sẽ truyền, nghe kỹ và thực hành ngay luôn đi.

Lữ Hàn nghe Tiêu Tương truyền khẩu quyết thì lập tức vận khí làm theo. Vận hết một vòng chu tức liền cảm giác cơ thể có sự khác lạ, Lữ Hàn hiếu kỳ liền hỏi:

– Vậy còn tầng cuối cùng thì sao?

– Tầng cuối cùng khi hoàn thành thì thần công hộ thể của ngươi sẽ tự động tạo được phản chấn đánh trả khiến thực thể hay tà vật gì tấn công ngươi sẽ bị nhận lại một phần sát thương.

– Nghe được đó, vậy khi nào mới đạt được tầng cuối cùng?

– Tám tầng đầu ước chừng khoảng một tháng, còn tầng cuối cùng. – Ánh mắt Tiêu Tương thoáng qua một chút hằn học. – Khi nào đến lúc, ta sẽ nói.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *