Truyện Ma

Ám Khí Diệt Quỷ Nhân

Chương 55 – Khách Trọ Không Mời

Tạm biệt Vĩnh Tường, ba người trở về Thạch Thành lần nữa bằng chuyến xe khách mười tám tiếng, lần này không có chuyện gì xảy ra.

Xuống xe, Lữ Hàn ưu tiên tấp vào cửa hàng điện thoại mua chiếc điện thoại và thẻ sim mới. Rồi nhắn vài cái tin vào số điện thoại cũ, hướng dẫn Tiêu Tương cách tìm địa chỉ nhà mình. Nhắn xong Lữ Hàn thử gọi số điện thoại của Tiểu Tam, số của Tiểu Tam rất dễ nhớ, lần gọi đầu tiên đã nghe giọng Tiểu Tam bắt máy, Lữ Hàn mừng rỡ hỏi tình hình Tuyết Tình trong mấy ngày qua. Tiểu Tam đáp:

– Anh đi một ngày là cô ấy đã tỉnh lại rồi, nhớ hết tất cả mọi thứ trước đây, không quên điều gì. Em có kể sơ qua tình hình xảy ra dưới tầng hầm Nhà xác, cô ấy bảo sẽ có dịp gặp anh để cảm ơn. Nhưng hiện tại cô ấy muốn về nhà gặp cha mẹ nên đã lên đường về nhà rồi. Lúc đi, tình trạng cô ấy hoàn toàn khỏe mạnh, không có gì phải lo đâu. Còn chuyện của anh thế nào?

Nghe vậy Lữ Hàn cũng an tâm hẳn, tìm chỗ ngồi xuống kể tóm tắt lại chuyện xảy ra lúc gặp Tiêu Ảnh Tử, rồi chuyện từ thành phố Vĩnh Tường cho đến thôn Hạ Nguyệt. Hơn một tiếng đồng hồ mới xong câu chuyện. Tiểu Tam cứ xuýt xoa mãi không thôi. Rồi hai người tạm biệt nhau, hẹn có dịp sẽ gặp lại. Lữ Hàn có chút gì đó buồn buồn, tự nhủ sao Tiểu Tam không cho mình một cái hẹn cụ thể gì nhỉ!

Buổi tối, rảo một vòng xuống dưới ăn cơm xong, Lữ Hàn mua một ít đồ ăn cho chó con rồi lên lại nhà mình thì có tin nhắn điện thoại, anh mở ra xem:

– Có đang ở nhà không?

Nhìn lại thì chính là số điện thoại cũ, nghĩa là Tiêu Tương nhắn, không lẽ cô ấy tới sớm vậy, Lữ Hàn nhắn trả lời:

– Có, còn cô đang ở đâu vậy?

– Ở nhà thì ra mở cửa cho tỷ tỷ. – Tin nhắn hồi đáp.

Tỷ tỷ? Lạ nhỉ, Lữ Hàn nhớ lão Tiêu Ảnh Tử bảo Tiêu Tương chỉ mới hai mươi tuổi, phải dùng bao… À không, đoạn đó thì bỏ qua đi. Nghĩ vậy nhưng Lữ Hàn vẫn ra mở cửa, mang trong lòng một mối thắc mắc.

Ngoài cửa là một cô gái ăn mặc hết sức thời thượng, đi cùng một gã đàn ông đô con vạm vỡ. Lữ Hàn nhíu mày:

– Cô kiếm ai vậy?

– Mới có mấy ngày đã quên tỷ tỷ rồi à?

Thấy vẻ mặt lớ ngớ của Lữ Hàn, cô gái nói tiếp:

– Đừng nói là ngươi quên luôn Ba Đầu Sáu Tay chứ?

Nghe nhắc đến tên mình, gã đàn ông to con gầm gừ, Lữ Hàn nhận ra đúng là tiếng gầm gừ của Ba Đầu Sáu Tay, liền kinh ngạc hỏi cô gái:

– Cô là Tiêu Tương?

Cô gái giơ cái điện thoại của Lữ Hàn lên:

– Không thì ai đang giữ điện thoại này của ngươi?

– Nhưng mà nhìn cô thật có chút… khác lạ. – Lữ Hàn không tìm được câu gì để diễn tả đúng ý mình hiện tại.

– Ngươi tính đứng đây nói chuyện cả đêm hay sao? Không mở cửa cho chúng ta vào.

– À, phải.

Lữ Hàn nhanh chóng mở cửa cho hai người bước vào rồi đóng cửa lại. Tiêu Tương nhìn quanh một lượt rồi hướng dẫn cho gã cao to chỗ để giày và treo quần áo, hắn cởi áo khoác ngoài ra, quả thật giờ mới thấy hắn có ba cái đầu, sáu cái tay, thân hình vạm vỡ như gã khổng lồ xanh Hulk vậy.

Con chó con thấy có người lạ thì chạy tới ngoáy đuôi mừng rối rít, có lẽ độ tuổi còn nhỏ của nó chưa phân biệt được người lạ hay người quen.

Tiêu Tương nhìn con chó khen một câu dễ thương rồi đi vòng quanh nhà ngắm nghía, còn Lữ Hàn thì đứng trơ giữa nhà nhìn tên Ba Đầu Sáu Tay. Sau một lúc làm quen với chó con xong, nó bắt đầu nhìn ngó đồ đạc trong nhà vẻ ngạc nhiên với rất nhiều thứ, cầm cái này, sờ cái kia, thứ gì cũng tỏ thái độ mới lạ. Lữ Hàn nhủ thầm, cũng phải, cả đời nó ở gian nhà tranh với lão Ảnh Tử thì làm sao biết thành thị là thứ gì.

Thấy Tiêu Tương đi ra, Ba Đầu Sáu Tay phát ra âm thành ư ử gì đó với cô. Tiêu Tương nghe xong thì mỉm cười nói với Lữ Hàn:

– Nó nói đồ đạc trong nhà ngươi quê một cục, không bằng một góc nhà của ta.

– Cái gì? – Lữ Hàn trợn mắt khi nghe Tiêu Tương bảo đồ đạc nhà mình quê một cục, anh ngạc nhiên hỏi lại. – Ý cô là không bằng một góc căn nhà tranh đó hả?

– Ai bảo với ngươi là ta ở cái nhà tranh đó? Chỉ có lão gia gia và Ba Đầu ở đó thôi. Nhà ta ở gần đó, hằng ngày ghé dọn dẹp và nấu ăn cho lão gia gia và Ba Đầu, thỉnh thoảng có dẫn Ba Đầu về nhà chơi.

– Nhà kia của cô không phải là… nhà tranh chứ? – Lữ Hàn ngắc ngứ chỉ sợ dùng từ ngữ không hợp.

– Ngươi sao cứ nghĩ ta phải ở nhà tranh thế nhỉ? Nhìn ta giống người ở nhà tranh lắm à?

– Không phải… Chỉ là… – Lữ Hàn thật không nghĩ ra cách nào để diễn đạt ý của mình. – Chỉ là lần gặp cô, tôi thấy cô rất khác so với bây giờ.

– Là lão gia gia muốn vậy, không muốn để ngươi bị ảnh hưởng nhiều bởi vật chất.

Nói rồi Tiêu Tương đặt điện thoại và dây sạc xuống bàn:

– Trả điện thoại lại cho ngươi, ta đã lưu số điện thoại và Zalo của ta vào điện thoại ngươi với cái tên là Tỷ Tỷ rồi.

– Cô cũng biết Zalo á? – Lữ Hàn hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

Tiêu Tương lắc đầu, chép miệng:

– Đừng có xem ta là người trên núi mới xuống, mà ngay cả người trên núi cũng hiện đại lắm rồi, lão gia gia bảo ngươi bỏ tiền và điện thoại lại để thử lòng ngươi thôi. Không ngờ ngươi cũng thật lòng, bỏ cả điện thoại và dây sạc, lại thêm một đống tiền. Trả lại hết cho ngươi đây.

Tiêu Tương lấy ra xấp tiền lần trước mà Lữ Hàn đã bỏ lại, nói tiếp:

– Thấy ngươi thật lòng như thế, lão gia gia bảo ta ở bên cạnh chăm sóc cho ngươi, bởi vậy từ nay ta với Ba Đầu ở lại đây. Ta xem qua một vòng rồi, từ nay ta ở phòng ngủ lớn, ngươi dọn dẹp qua phòng ngủ nhỏ, Ba Đầu sẽ ngủ ở phòng khách.

Cách sắp xếp này đối với Lữ Hàn không có vấn đề gì lớn lắm, có điều Lữ Hàn vẫn còn một thắc mắc:

– Không phải lão già… À lão gia gia nói cô mới hai mươi tuổi sao? Sao cô cứ xưng tỷ tỷ với tôi vậy?

– Ngươi bao nhiêu tuổi mà ta không xưng tỷ tỷ được? – Tiêu Tương nhướn mắt.

– Tôi hai mươi lăm.

– Ta tới hai mươi bảy lận.

– Hai mươi bảy? – Lữ Hàn há hốc miệng. – Nhìn không giống chút nào, hơn nữa lão già… lão gia gia đã nói cô hai mươi mà.

– Lão gia gia chọc ngươi thôi. Gia gia kể với ta ngươi nghe tới hai mươi tuổi là chảy nước miếng, ngươi mà đụng tới người ta, ta chặt tay ngươi đó. – Tiêu Tương hăm dọa.

Lữ Hàn á khẩu, thầm nghĩ mình chảy nước miếng hồi nào chứ, lúc đó chỉ nghĩ là phải nuôi một cô bé quê mùa và một con quỷ xấu xí, ai ngờ bây giờ hóa ra là một cô nàng thời thượng và một gã khổng lồ xanh Hulk.

Không quan tâm đến vẻ mặt ngơ ngác của Lữ Hàn, Tiêu Tương ra lệnh:

– Cho ngươi nửa tiếng để dọn dẹp chuyển phòng, xong xuôi thì tắm rửa sạch sẽ, cởi hết đồ, nằm lên giường chờ ta.

Trên trán Lữ Hàn chảy ba giọt mồ hôi dài, anh lắp bắp:

– Cô… Cô mới nói cái gì vậy?

– À… Nhầm, không phải cởi hết, chừa lại quần lót, xong thì nhắn tin kêu ta qua.

– Để làm gì vậy? – Mặt Lữ Hàn đã dài ra rất nhiều.

– Tất nhiên là không phải làm cái thứ ngươi đang nghĩ, làm gì thì tỷ tỷ sẽ nói, cứ thực hiện là được.

Lữ Hàn đành thực hiện theo lời Tiêu Tương, khệ nệ chuyển chăn gối, các dụng cụ cá nhân và áo quần qua phòng ngủ nhỏ, dọn dẹp gọn gàng và soạn một bộ chăn gối mới cho phòng ngủ lớn.

Tiêu Tương quan sát cả quá trình và thành quả, cuối cùng buông một câu:

– Được rồi, ngươi đi tắm đi, chuẩn bị xong thì nhắn ta qua. – Rồi vào phòng ngủ lớn, đóng cửa lại.

Lữ Hàn chuẩn bị đúng như yêu cầu, chọn một cái quần boxer cho kín đáo rồi nhắn cho Tiêu Tương.

Lát sau Tiêu Tương mặc một cái váy ngủ kín đáo xuất hiện, có lẽ cũng mới tắm xong, tóc còn ướt, cơ thể còn đọng mùi thơm sữa tắm, có điều mùi thơm này rất lạ, cảm giác rất có khí chất.

Tiêu Tương ngồi xuống cạnh giường, bắt mạch ở cổ tay Lữ Hàn một lúc rồi hỏi:

– Mạch tượng của ngươi sao có chút cổ quái thế này?

– À… cô có biết phép châm “Cửu Địa Hoàng Tuyền” không?

– Đó là phép châm rất tàn độc. Tuy hiệu quả kỳ dị nhưng người sử dụng phải tổn thọ vài năm, nên không dùng được nhiều lần, trong khi phải mất cả đời mới học được. Thành ra nó khá là vô dụng, nhưng dường như nó đã thất truyền rồi thì phải.

Lữ Hàn đành kể lại sơ lược câu chuyện với Tiểu Tam cho Tiêu Tương, nghe xong cô chép miệng:

– Không ngờ phép châm này vẫn còn truyền lại cho hậu nhân học được. Hèn gì mạch tượng của ngươi có một phần dương khí nhưng không phải tự nhiên. Huyết khí tiên thiên của ngươi từ lúc sinh ra là thuần âm hoàn toàn, còn thứ dương khí này là hấp thụ hậu thiên từ trời đất nạp vào, tuy không phải tự nhiên nhưng cũng có chút tác dụng.

– Phải, tôi cảm thấy thể lực của mình có phần sung mãn hơn trước.

Tiêu Tương chỉ gật gù, ra chiều ngẫm nghĩ, không nói gì. Lữ Hàn đợi một lúc thì hỏi:

– Còn cô bảo tôi nằm ra như vậy để làm gì?

Tiêu Tương đứng dậy, đi qua lại một chút rồi hỏi:

– Lão gia gia đã nói với ngươi Tiêu Dao phái chúng ta làm việc gì để kiếm ngân lượng chưa?

Ngân lượng? Cách dùng từ này có chút cổ trang. Lữ Hàn nghĩ thầm rồi đáp cẩn thận, không dùng từ lão già nữa:

– Lão gia gia bảo rằng môn phái chúng ta là phái diệt quỷ.

Tiêu Tương gật đầu rồi nói tiếp:

– Các môn phái diệt quỷ chia làm bốn nhánh: một nhánh dùng Đạo giáo, một nhánh dùng Phật giáo, một nhánh là các trường phái tán tu dân gian rất khác nhau, còn một nhánh chuyên dùng Ám khí, cũng là nhánh độc nhất phái Tiêu Dao của chúng ta.

Tiêu Tương ngừng một lúc cho Lữ Hàn hấp thu rồi nói tiếp:

– Phái Tiêu Dao chúng ta lại đứng hai chân ở hai hệ thống khác nhau. Một chân là theo hệ thống trừ tà diệt quỷ như vừa rồi ta đã nói, một chân kia là theo hệ thống các môn phái võ công. Các môn phái võ công vốn có hằng hà đa số, nhưng đến xã hội hiện đại ngày nay, môn phái nào làm tốt marketing sẽ thu hút được nhiều môn sinh đến tham gia, duy trì môn phái bằng học phí từ môn sinh. Cũng có môn phái được truyền thừa tổ tông ở các vùng núi non danh lam, thu hút được du lịch thắng cảnh và du lịch tâm linh, sẽ có chi phí để duy trì. Nhưng đa số những môn phái lớn đều làm tốt hai khía cạnh này nên tồn tại và phát triển được. Thậm chí không có gì đáng ngạc nhiên nếu một môn phái võ thuật được tổ chức như một công ty lớn, có đầy đủ các phòng ban như một tập đoàn đa quốc gia. Ngoài ra, còn có thể làm dịch vụ như cung cấp nhân lực bảo an cho các công ty tư nhân và đại gia có nhu cầu. Ngươi theo kịp tới đây chưa?

Lữ Hàn nghe mà lùng bùng lỗ tai, anh ú ớ một lúc rồi hỏi cho có lệ, nhưng chắc do bị tràn bộ nhớ nên câu hỏi cứ như đang trong một lớp triết học:

– Vậy còn các môn phái diệt quỷ thì làm gì để tồn tại và phát triển?

– Tất nhiên là diệt quỷ thu tiền.

– Chỉ có mấy đồng làm sao mà tồn tại được?

– Ai bảo ngươi là mấy đồng?

– Không phải lão gia gia ở trong căn nhà tranh sao? Cái nhẫn tôi đang mang này còn là hàng chợ vài đồng nữa!

– Lão gia gia thích ở trong căn nhà ấy, dứt khoát không ở chỗ khác nên ta chiều lòng ông ấy. Còn cái nhẫn này là nhẫn trấn phái thật đã truyền qua không biết bao nhiêu đời chưởng môn rồi, lão gia gia chỉ muốn thử lòng ngươi thôi.

Lữ Hàn há hốc miệng, đưa tay nhìn ngắm lại chiếc nhẫn, cảm giác quả thật chiếc nhẫn này vô cùng tinh xảo, ít nhất không phải là hàng chợ. Anh ngẫm nghĩ một lúc rồi ngồi dậy hỏi, vì nằm mãi cũng chẳng làm gì:

– Theo cách cô nói thì dường như riêng về phần diệt quỷ sẽ có thu nhập không đến nỗi tệ, nhưng tất cả những gì tôi thấy chỉ là cái nhà tranh thôi.

– Ta đã nói nếu để cho người thấy vật chất sớm quá thì sẽ không đánh giá được gì. Nhưng ngươi đã không màng cái môn phái nghèo kiết xác, còn để lại điện thoại và rất nhiều tiền, nên hôm nay ta mới tiết lộ luôn cho ngươi sự thật về tình hình tài chính của môn phái. Chi phí một lần ra tay cho các môn phái diệt quỷ nói chung và Tiêu Dao nói riêng đều tối thiểu từ một tháng lương cho đến một năm lương của ngươi. Ngươi thử tính xem, lão gia gia cả đời chỉ ở nhà tranh, không tiêu xài gì thì của cải tích trữ được bao nhiêu? Nhưng nếu đem đống của cải đặt ra trước mặt cho ngươi đồng ý thì quá là vô nghĩa.

Lữ Hàn lắc đầu mơ hồ, cảm giác đầu óc đang có mây xám bao phủ.

Tiêu Tương nói tiếp:

– Còn bên nhánh võ thuật, chúng ta có mở một công ty bảo an cùng tên là Tiêu Dao do ta làm Tổng giám đốc. Một năm trước, theo lời gia gia, ta đã dần chuyển trụ sở về Thạch Thành này, nên hằng ngày ngươi đi làm thì ta cũng đi làm, nhưng ta sẽ về sớm nấu ăn cho ngươi và Ba Đầu, nó chỉ quen ăn đồ ăn ta nấu thôi.

Thấy mặt Lữ Hàn càng ngày càng nhìn không ra hình người, Tiêu Tương phẩy tay:

– Lúc khác nói tiếp chuyện này, giờ ngươi nằm xuống lại đi.

– À, phải rồi. – Lữ Hàn lắc đầu mấy cái cho tỉnh táo rồi nằm xuống, hỏi lại. – Vấn đề chính hôm nay là gì vậy?

– Hôm nay chắc chỉ nói được thêm ngắn gọn thế này cho người hấp thu: các môn phái diệt quỷ thuộc tán tu dân gian mỗi nhà một vẻ nên không đề cập tới, còn các phái diệt quỷ chính tông của Đạo giáo và Phật giáo đều có công phu tu luyện giúp pháp sư và đại sư bản phái có đề kháng tự nhiên với âm tà ma quỷ, chẳng hạn người thường bị cương thi cắn trúng sẽ trúng độc cương thi mà chết hoặc hóa thành cương thi, nhưng nếu là pháp sư bị cắn trúng thì không việc gì, chỉ là chăm sóc vết thương khỏi nhiễm trùng mà thôi.

Phái Tiêu Dao chúng ta cũng vậy, phải có thần công hộ thể để được kháng tính tự nhiên với quỷ yêu linh thi.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *