Truyện Ma

Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Chương 161 – em không phải tức giận, mà là lo lắng cho anh

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

“Tử Đồng, đừng ép tôi ra tay.” Lam Thiên Hữu truyền âm cho tôi, ý đã mang theo ba phần uy hiếp.

Tôi lại không để ý tới, bị hắn mang đi, còn không biết sẽ xảy ra cái gì đâu!

Phía sau bỗng nhiên vọt tới một ngọn lửa, Linh Lung nghiêng người né tránh.
Lam Thiên Hữu và phượng của hắn lại thừa dịp lúc này gia tốc đi đến bên
người tôi.

Hắn duỗi tay muốn bắt tôi, tôi dùng linh lực hóa thành làn gió sắc bén, hất tay hắn ra.

Hắn vẫn dùng thân thể của anh ruột Lam Cảnh Nhuận, nếu không phải chiến đấu bại lộ thực lực, nhìn qua vẫn là người sống bình thường.

Hắn nhìn máu ở đầu ngón tay đến ngẩn người, lại nhìn phượng chiến đấu với tôi, bỗng nhiên từ trên lưng phượng nhảy xuống.

Hắn luẩn quẩn trong lòng sao?

Tôi bớt thời giờ nhìn về phía hắn một cái, không nhìn không sao, vừa thấy lại là thiếu chút nữa phạm vào hội chứng sợ độ cao.

Nơi Lam Thiên Hữu nhảy xuống, tất cả đều là cương thi rậm rạp. Từ bạch cương đến phi cương, các loại cấp bậc đều có.

Lam Thiên Hữu trực tiếp đứng ở trên đầu một con tử cương, hắn đá văng tử
cương ra, rơi xuống trước mặt tử cương, dùng linh lực từ đầu ngón tay
chính mình bức ra một giọt máu, trực tiếp đưa máu vào trong miệng tử
cương.

Tử cương nuốt máu của hắn, sát khí nháy mắt tăng cao, thậm chí vượt qua phi cương chỗ tôi, ẩn ẩn có xu thế ép đến phi cương Lam
Thiên Hữu tự mình luyện thành kia.

Lam Thiên Hữu ngẩng đầu nhìn
tôi một cái, phất tay nói đi, tử cương mới vừa từ thăng cấp đến phi
cương siêu cường kia nhảy dựng lên, như một mũi tên xông thẳng về phía
tôi.

“Linh Lung tránh ra!” Tôi hét lớn một tiếng, Linh Lung
nghiêng về một bên, né tránh phi cương kia, lại bị hắc phượng ám toán
tới.

Phi cương kia thất thủ, phanh gấp một cái lại vòng lại đây.

Tôi giao hắc phượng cho Linh Lung, tự mình nhanh chóng kết ấn, dùng ra một sát chiêu, phí chút sức lực xử lý phi cương kia.

Ngay sau đó phi cương thứ hai theo kịp.

Sát khí này ngược lại không nặng như con thứ nhất, nhưng hiển nhiên cũng là mới được tăng lên. Rất nhanh tôi đã đánh ngã phi cương, thứ ba lại nổi
lên…

Sau khi lặp đi lặp lại đánh thật nhiều phi cương, tôi bớt thời giờ nhìn xuống phía dưới.

Chỉ thấy Lam Thiên Hữu đứng ở giữa cương thi, trong tay cầm một xấp bùa,
thấy tôi xử lý một con cương thi, hắn đã mạnh mẽ tăng lên cấp bậc cương
thi phía dưới, biến thành phi cương sau đó qua đây công kích tôi.

Hắn hiển nhiên là có thể dùng một lần tăng toàn bộ cấp bậc cương thi lên,
nhưng hắn không làm như vậy, ngược lại như là cố ý đang tiêu hao thực
lực của tôi.

Đúng rồi! Nhất định là như thế này!

Hắc
phượng của hắn tự nhiên bá đạo, nhưng Linh Lung của tôi cũng không kém,
hai chúng tôi muốn thật sự đánh nhau lên, ai thua ai thắng còn không
nhất định đâu!

Cho nên hắn dùng phi cương tới tiêu hao thực lực của tôi!

Vô sỉ!

Tôi ý bảo Linh Lung mau rời khỏi nơi này, nhưng mỗi khi chúng tôi muốn rời khỏi, hắc phượng sẽ tới ngăn trở.

Chúng tôi chỉ có thể lấy tốc độ vẫn luôn cực chậm bay sang một bên, còn không thể không xử lý cương thi vẫn luôn bay lên.

Trong lúc đó, Lam Thiên Hữu còn truyền âm cho tôi một câu: “Tử Đồng, nếu mệt, nghĩ thông suốt nguyện ý theo tôi đi, cương thi lập tức sẽ dừng lại.”

Quỷ mới đi theo anh!

Tôi đối phó cương thi này, không biết qua bao lâu, rốt cuộc linh lực bắt
đầu chống đỡ hết nổi. Nếu tiếp tục, tôi sẽ phải vận dụng bộ phận linh
lực bảo vệ bảo bảo kia.

Chỉ là, nếu dùng, lửa lại đột kích lần nữa, bảo bảo sẽ nguy hiểm.

Dưới sự giận dữ, tôi quyết định rút củi dưới đáy nồi.

Linh Lung và tôi tâm ý tương thông, sau khi biết được tâm tư của tôi, lao xuống rất nhanh, phóng thẳng về phía Lam Thiên Hữu.

Đôi tay tôi nhanh chóng kết ấn, cùng với Linh Lung kêu to, từng đạo tia
chớp từ chỗ chúng tôi rơi xuống, đốt cương thi yếu ớt bên ngoài trên mặt đất.

Một ít cương thi cấp bậc thấp, trực tiếp hóa thành tro tàn.

Lam Thiên Hữu căng ra kết giới chống đỡ được, nhưng sắc mặt cũng không tốt hơn, nghĩ đến cũng dùng không ít linh lực.

Tôi cũng vậy, nếu không cần phân ra linh lực bảo vệ bảo bảo, vấn đề vẫn
không lớn. Nhưng hiện tại linh lực cũng nhanh tiêu hao quá mức.

Lôi điện vừa rồi là phóng về phía Lam Thiên Hữu, một hành động này như cũng chọc giận hắn.

Hắc phượng đuổi lại đây, Lam Thiên Hữu nhảy lên trên lưng hắc phượng, tiến đến truy kích tôi và Linh Lung.

Bảo bảo khống chế được tay của tôi, tức giận ném về sau một đoàn Lam Diễm,
bị Lam Thiên Hữu né tránh. Nhưng lại rơi ở trên cương thi trên mặt đất,
thiêu chết vài cương thi.

Lam Thiên Hữu đuổi theo, duỗi tay muốn bắt lấy tay của tôi, bị tôi hất ra.

Linh Lung và hắc phượng cũng đánh riêng với nhau, tôi lại bởi vì linh lực
tiêu hao quá mức mà rơi ở hạ phong. Đang ở lúc tôi cho rằng mình phải bị Lam Thiên Hữu bắt lấy, Lam Thiên Hữu bỗng nhiên đẩy tôi ra.

Một thanh kiếm xuyên qua từ nơi hắn vừa mới đứng, đồng thời, Lam Thiên Hữu cũng bị quỷ khí mạnh mẽ đẩy lui rơi xuống đất.

Nhìn kiếm quen thuộc kia, tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, còn chưa thấy rõ
người tới, đột nhiên rơi vào một ôm ấp lạnh băng lại vô cùng chặt.

“Ba ba!” Bảo bảo hưng phấn gọi Mặc Hàn, hắn lên tiếng, ôm tôi chặt hơn nữa.

“Mộ Nhi, đừng giận.” Giọng nói trầm thấp của Mặc Hàn từ đỉnh đầu tôi truyền đến, tôi lại có loại xúc động muốn khóc.

“Không tức giận, được không? Ta sai, ta sẽ sửa.” Mặc Hàn lại nói, kiên nhẫn dụ tôi.

Tôi liều mạng gật đầu: “Em không tức giận… Anh không có sai…”

Mặc Hàn có chút mê mang: “Mộ Nhi… Đừng khóc… Ta sẽ đối xử thật tốt với nàng… Đừng khóc, đừng rời khỏi ta…”

“Mẹ rời khỏi ba ba là muốn bảo vệ ba ba.” Bảo bảo bỗng nhiên nói; “Ba ba, mẹ không phải tức giận mới đi.”

Mặc Hàn sửng sốt, nhìn về phía tôi hỏi: “Bảo vệ ta? Xảy ra chuyện gì sao?”

“Có người xấu muốn đả thương ba ba, mẹ mới đi!” Bảo bảo lại nói, đáng tiếc
nó còn nhỏ, trong khoảng thời gian ngắn cũng không nói rõ, còn có chút
buồn bực.

Một bên truyền đến không ít sát khí của phi cương, làm
chúng tôi không có thời gian nói chuyện. Mặc Hàn nâng kiếm dùng kiếm thế và quỷ khí đẩy lui những phi cương đó, rất nhanh lại có quỷ binh xông
lên.

Hắn nhíu mày, hôn cái trán tôi nói: “Mộ Nhi, có chuyện gì
trong chốc lát lại nói, nàng ở chỗ này chờ ta, ta giải quyết súc sinh
kia trước.”

Tôi gật đầu, tay Mặc Hàn nắm lấy cánh tay của tôi, lại là nắm thật chặt, mới không nỡ buông ra: “Đừng đi…”

“Vâng…”

Hắn hạ một đạo kết giới cho tôi rồi rời đi, thoáng chốc, sát khí đầy trời
bị quỷ khí của hắn áp chế, sắc mặt của Lam Thiên Hữu trên mặt đất khó
coi, lờ mờ đã có chút không chịu đựng nổi.

Hắn bay một tia hồn lực về phía không trung, không trung lập tức dày đặc lôi vân, uy áp của Thiên Đạo cũng bắt đầu tụ tập.

Mặc Hàn cũng không để ý, nắm trường kiếm, trong miệng niệm quyết, quỷ khí
ngập trời hỗn loạn ở bên trong kiếm thế rơi xuống cương thi và các quỷ
binh, nháy mắt đã tiêu diệt một nửa địch nhân.

Thương thế của hắn còn chưa khôi phục, tôi rất lo lắng hắn hao phí pháp lực như vậy, có thể xảy ra chuyện hay không.

Lúc này, cách đó không xa cũng xuất hiện loại quỷ khí chiêu thức tương đồng.

Bảo bảo cảm ứng được, càng thêm hưng phấn: “Nhị thúc! Mẹ, nhị thúc cũng tới!”

Có Mặc Uyên ở đây, gánh nặng của Mặc Hàn sẽ bớt rất nhiều, tôi khẽ thở ra.

Rất nhanh Mặc Uyên đã chạy tới trước mặt chúng tôi, nhìn thấy Mặc Hàn, hắn
đầu tiên là kinh ngạc một chút, lại chột dạ nhìn tôi một cái, cuối cùng
tức giận nhìn về phía Lam Thiên Hữu.

“Súc sinh!” Tức giận mắng
một câu, Mặc Uyên cầm kiếm nhằm về phía Lam Thiên Hữu, lại bị Lam Thiên
Hữu đưa lôi điện Thiên Đạo tới chặn cơ thể.

Tôi đứng ở trên lưng
Linh Lung, huyền phù ở giữa không trung, toàn bộ phía dưới đều là thi
thể của cương thi, hài cốt đứt gãy, đều nhanh xếp thành một ngọn núi
nhỏ.

Núi xác…

Lòng tôi lộp bộp một chút, lông tơ cả người đều dựng lên.

Hình ảnh nhìn thấy ở Thủy Kính, tôi còn không phải là ở phía trên núi xác, ôm Mặc Hàn sinh tử không rõ trọng thương hôn mê sao!

Tôi vội vàng đi xem Mặc Hàn, tuy bộ dáng hắn có chút tiêu hao pháp lực quá độ, nhưng vẫn không bị thương, tình huống vẫn tốt.

Tôi lại không dám thả lỏng, để Linh Lung bay nhanh đến bên người Mặc Hàn, bắt hắn vào kết giới: “Mặc Hàn, chúng ta đi mau!”

Mặc Hàn khó hiểu: “Súc sinh kia còn chưa giải quyết.”

“Mặc kệ hắn! Chúng ta đi mau!”

Mặc Hàn chỉ cho rằng tôi lo lắng cho thương thế của hắn, trấn an nói: “Mộ
Nhi, thương thế của ta không sao, dư dả đối phó súc sinh kia, đừng lo
lắng.”

“Không cần lo cho hắn! Chúng ta đi mau! Nếy không đi sẽ không kịp! Rời khỏi nơi này!”

Mặc Hàn khó hiểu, nhĩ lực của Mặc Uyên phi phàm, nghe được tôi nói, rất xa
bất mãn nói: “Dựa vào cái gì! Hôm nay lão tử một hai phải nghiền xương
tôn tử này thành tro!”

“Núi xác!” Tôi sốt ruột gần như là hét ra; “Mặc Uyên! Núi xác! Thủy Kính có núi xác!”

Mặc Uyên ngẩn ra, quay người né tránh một thiên phạt lôi, lui lại mấy bước, đứng ở không trung nhìn thi thể xếp thành núi dưới chân, sắc mặt đại
biến, lập tức lui trở lại bên người chúng tôi.

Hắn nhìn xung quanh khắp nơi vài lần, đều không phát hiện nhân vật khả nghi gì, vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Làm sao vậy?” Mặc Hàn không hiểu ra sao.

Tôi nắm chặt tay hắn: “Mặc Hàn, chúng ta đi thôi! Em không muốn anh xảy ra chuyện!”

Mặc Hàn khó hiểu: “Ta không có việc gì, đừng lo lắng.”

Mặc Uyên thu thập mấy phi cương đuổi lại đây, vẻ mặt vẫn là căng chặt, nhanh chóng nói hình ảnh trong Thủy Kính.

Mặc Hàn nhíu mày, hắn cũng thả ra quỷ khí xác nhận nơi này không có nhân
vật khả nghi gì, nói với tôi: “Súc sinh kia không gây tổn thương cho
ta.”

“Thiên Đạo cũng tới…” Tôi sợ bọn họ giậu đổ bìm leo.

Mặc Hàn lại ý bảo tôi an tâm: “Thiên Đạo cũng không thể giết ta, nhiều nhất chính là cho ta và Mặc Uyên ngột ngạt mà thôi.”

“Nhưng… Nhưng… Thủy Kính là chuyện như thế nào!” Tôi dậm thẳng chân, vẫn là đặc biệt muốn rời khỏi nơi này.

Mặc Hàn và Mặc Uyên nhìn nhau một cái, ai cũng đều không nói chuyện.

Cuối cùng, Mặc Hàn nói: “Mộ Nhi, đừng lo lắng những cái đó, ta giải quyết súc sinh kia trước lại nói.”

Hắn phi thân muốn rời đi, tôi bỗng nhiên ôm lấy hắn từ sau lưng: “Không cần đi… Không cần đi… Em không muốn anh xảy ra chuyện… Anh đừng đi… Em sợ…”

Mặc Hàn bất đắc dĩ xoay người lại, ôm tôi vào trong lòng: “Ta sẽ không xảy ra chuyện, đừng lo lắng.”

“Mặc Hàn, chúng ta rời khỏi nơi này được không! Anh nhìn núi xác phía dưới! Chúng ta đi thôi… Được không… Chúng ta đi…”

Tôi gấp đến phát khóc, Mặc Hàn đau lòng giúp tôi lau đi nước mắt, bất đắc dĩ gật đầu: “Được, chúng ta đi.”

Hắn liếc Lam Thiên Hữu, cuối cùng ôm tôi, vẫn là đi về phía một phương hướng.

Mặc Uyên sợ trên đường xuất hiện biến cố, cũng đi theo lại đây.

Chúng tôi vẫn luôn trở về Minh Cung, tất cả đều rất bình tĩnh, ngồi ở trên
đệm mềm tẩm cung đặc biệt chuẩn bị cho tôi, tôi vẫn có chút không thể
tin được đây là thật.

Mặc Hàn một tấc cũng không rời khỏi tôi, tôi cũng ở cạnh hắn.

Cuối cùng Mặc Uyên nhìn không nổi, cảm thấy chúng tôi ân ái tổn thương hắn, muốn rời đi lại bị Mặc Hàn kêu ở lại.

“Lấy thư hòa li ra.” Mặt Mặc Hàn không biểu tình.

Cơ thể của Mặc Uyên chấn động, lườm tôi, giả ngu nhìn về phía Mặc Hàn: “Thư hòa li gì?”

“Thư hòa li của ta và Mộ Nhi.” Nhắc tới chuyện này, Mặc Hàn hiển nhiên rất tức giận.

Mặc Uyên tiếp tục giả ngu, vẻ mặt giật mình nhìn chúng tôi: “A? Các ngươi
hòa li sao? Ca, đừng nhụt chí, gần đây Thủy Nguyệt Lâu vừa tới một đám
kỹ quỷ, vừa lúc đi nhìn xem?”

Tia sáng lạnh lẽo hiện lên, trường
kiếm của Mặc Hàn treo ở trên vai Mặc Uyên: “Thư hòa li.” Hắn gằn từng
chữ một nói, nếu Mặc Uyên lại không lấy ra, hắn sẽ có xu thế phải động
thủ.

Mặc Uyên cảm thấy là tôi phản bội cách mạng bán hắn, hung
hăng lườm tôi, bị Mặc Hàn dùng cơ thể chặn lại: “Có lá gan viết thư hòa
li cho ta, chỉ có ngươi. Huống chi, trên kết giới biệt viện chỗ cái khe
kia, tất cả đều là khí tức của ngươi.”

Mặc Uyên thế mới biết hắn
là bắt cả người lẫn tang vật, rút ra một tờ giấy, thối mặt cầm ra. Còn
không quên hãm hại tôi một phen: “Đây là yêu cầu của lão bà ngươi!”

Mặc Hàn không để ý đến hắn, đoạt thư hòa li qua thu kiếm lại, mở ra nhìn
thoáng qua, trầm khuôn mặt đốt thư hòa li kia, một hạt bụi cũng không dư lại.

Mà Mặc Uyên sợ Mặc Hàn giận chó đánh mèo, thừa dịp Mặc Hàn
xem thư hòa li đã sớm chuồn mất. Hắn rời đi, Mặc Hàn xoay người ôm lấy
tôi: “Mộ Nhi, chúng ta làm lành, được không?”

Tôi gật đầu, thấy
Mặc Hàn đều như lên tinh thần toàn bộ, nhớ tới bộ dáng hắn suy sút nhìn
xuyên qua Thủy Kính trong biệt thự, tôi vừa đau lòng vừa áy náy.

“Mặc Hàn… Rất xin lỗi… Em không nên nói những lời đó…”

“Ngày đó, cái gì ta cũng đều không nghe được.” Mặc Hàn nói, hắn vuốt phẳng
mày tôi nhăn lại, ôn nhu hỏi nói: “Rời đi là muốn bảo vệ ta phải không?
Thủy Kính có hai chúng ta, cho nên chúng ta tách ra, là có thể bảo vệ ta có phải hay không?”

Tôi áy náy gật đầu.

Mặc Hàn bất đắc
dĩ hôn tôi một chút: “Đồ ngốc, nếu không có nàng, ta sống hay chết đều
không có ý nghĩa. Cho dù thực sự có một ngày như vậy, có nàng ở bên
người, ta cũng vui vẻ chịu đựng.”

“Nhưng em sợ anh thật sự sẽ… Xảy ra chuyện…”

“Đồ ngốc, nàng sợ ta sẽ xảy ra chuyện, ta cũng sợ ở nơi ta không nhìn thấy nàng, nàng sẽ xảy ra nguy hiểm.”

Mặc Hàn ôm chặt tôi, không nề hà sủng nịch.

“Thật xin lỗi… Em không nên tin loại chủ ý này…” Nhưng nếu là trước sau như
một mang Mặc Hàn bên ở người, tôi khẳng định cả ngày đều run sợ trong
lòng.

“Ta biết, chủ ý là Mặc Uyên ra, cho dù nàng không muốn, Mặc Uyên cũng sẽ nghĩ cách mạnh mẽ mang nàng từ bên người ta đi. Huống chi, nàng rời khỏi ta, cũng là vì bảo vệ ta.”

“Anh không giận em
sao?” Tôi cảm thấy Mặc Hàn nên tức giận, nếu hắn tức giận, tôi nhất định sẽ dỗ hắn, lại không ngờ, hiện tại ngược lại là hắn đang dỗ tôi.

Mặc Hàn ôm tôi, đáy mắt ôn nhu một mảnh: “Vốn dĩ, lúc nàng vừa rời đi, ta
vẫn luôn đều nghĩ là ta sai. Sau lại biết nàng là vì bảo vệ ta mới rời
đi, thật sự là có chút tức giận.”

Tim tôi cứng lại, Mặc Hàn lại
nói: “Nhưng nhìn thấy nàng, không tức giận nổi, nàng là thê tử của ta,
sao ta lại có thể tức giận với nàng.”

Tôi đều bị hắn nói đến xấu
hổ, chu miệng nói: “Hiện tại giấy kết hôn của chúng ta bị hủy, em không
xem như là vợ của anh… Anh có thể tức giận…”

Vẫn là xả giận dữ ra đi, tóm lại là tôi rất xin lỗi Mặc Hàn, dù hắn tức giận tôi cũng chịu.

Nhưng thân thể lại luôn bị ôm vào trong ôm ấp lạnh lẽo khiến người an tâm kia.

“Vậy cũng luyến tiếc tức giận.” Mặc Hàn quật cường nói: “Mộ Nhi bồi ta, dù tức giận cũng không có.”

Mặc Hàn thật tốt…

“Hôn thư chúng ta có thể lại viết mới, dù sao thư hòa li cũng bị ta huỷ
hoại. Mộ Nhi, nàng vẫn là thê tử của ta, thê tử duy nhất.”

Không biết làm sao, tôi lại nhớ tới nhìn thấy Cơ Tử Đồng ở biệt thự ngày đó.

“Mặc Hàn… Ngày đó em không phải cố ý nhắc tới Cơ Tử Đồng… Em không bởi vì
nàng sinh con mà tức anh…” Tôi muốn nói rõ ràng chuyện này, miễn cho nó
trở thành một cây gai trong lòng Mặc Hàn.

Mặc Hàn nghe được, quả
nhiên đôi mắt sáng ba phần, đoán chừng là hắn cũng nhớ tới chuyện ở biệt thự, nắm chặt tay của tôi, nói với tôi: “Mộ Nhi, bộ phận ký ức có quan
hệ với ta đã mất đi kia, hiện tại ta cảm thấy tìm trở về cũng chưa chắc
không thể.”

Như là vì phòng ngừa tôi tức giận, hắn lại nhanh bổ
sung nói: “Nhưng nàng yên tâm, nếu nàng hy vọng ta khôi phục, ta sẽ đi
tìm đoạn ký ức kia, sau khi nhớ lại, giải quyết chuyện của Cơ Tử Đồng,
nếu nàng không thích, ta lại xóa đoạn ký ức kia, vĩnh viễn xóa mất.”

Kỳ thật, tôi cũng là có chút để ý đoạn ký ức kia của Mặc Hàn, Mặc Uyên nói hắn và Cơ Tử Đồng không có con, Cơ Tử Đồng lại kiên trì có.

Hai người bên nào cũng cho là mình phải, đương sự Mặc Hàn lại hoàn toàn không biết gì cả.

Tôi ôm bụng phình phình, vẫn cảm thấy việc này vẫn là biết rõ ràng thì tốt
hơn, suy bụng ta ra bụng người. Nếu Cơ Tử Đồng nói đều là sự thật, như
vậy hiện tại thật sự là tôi và Mặc Hàn có lỗi với nàng.

Thay đổi là tôi, tôi có thể sẽ càng hỏng mất.

Còn có đứa bé kia, tôi cũng là người làm mẹ, bảo bảo của nhà chúng tôi đáng yêu như vậy, nếu thật sự xảy ra cái gì ngoài ý muốn, lòng tôi khẳng
định sẽ nát.

Con của Cơ Tử Đồng đã chết, nàng muốn báo thù, cũng không gì đáng trách.

Đoạn ký ức kia, Mặc Hàn vẫn nhớ lại thì tốt hơn… Đi?

Tôi đột nhiên cảm thấy tôi mắc một loại bệnh, tên là thánh mẫu.

Ở trong lòng cho mình hai vỗ tay, lại vẫn nói với Mặc Hàn: “Vẫn là nghĩ
cách khôi phục ký ức đi… Em tin anh, sẽ không bởi vì khôi phục ký ức, mà không cần em và bảo bảo…”

Mặc Hàn có quyền biết chuyện quá khứ.

Hắn do dự một chút, một tay nắm tay của tôi, một cái tay khác đưa ra, một
đoàn quỷ khí tinh thuần màu lam đã ngưng tụ ở bên trong lòng bàn tay của hắn.

Hắn không ngừng xoay tròn áp súc quỷ khí, cuối cùng xoay tròn áp súc thành một viên pha lê màu xanh thẳm lại vô cùng thông thấu.

Mặc Hàn giao pha lê màu lam cho tôi, nói với tôi: “Mộ Nhi, viên kết tinh
pháp lực này có thể dùng để cắt bỏ ký ức ta khôi phục. Đến lúc đó, nếu
nàng không muốn ta nhớ lại, chỉ cần dung nhập hạt châu này vào trong cơ
thể của ta là được.”

Mặc Hàn là đang chứng minh Cơ Tử Đồng nói đều là sự thật, sau khi hắn nhớ lại, đã biết tôi không vui sao?

Cho dù như thế nào, tôi vẫn đều nhận lấy hạt châu kia.

Mặc Hàn liên tiếp ném xuống toàn bộ pháp bảo một lần nữa cho tôi, quỷ tỉ
nằm ở trên lỗ tai, mặc ngọc đeo ở trong cổ, cây trâm kết giới ở trên
đầu.

Chỉ là, khi hắn biến ảo Vô Cực Ngọc Giản thành vòng ngọc đeo cho tôi, vòng tay kia tự mình biến thành một cái đai ngọc quấn lên tay
của tôi, xoay quanh qua lại ở trên cánh tay tôi, một bộ dáng vô cùng
đáng thương.

Tôi khó hiểu, lại nghe Mặc Hàn giải thích nói: “Nó thông linh.”

Những bảo vật này đều là có linh khí, đặc biệt là loại linh bảo thiên địa như Vô Cực Ngọc Giản này. Chẳng qua lúc trước, khả năng linh ứng của nó rất nhỏ yếu, hiện tại tăng cường mà thôi.

Tôi nhìn đai ngọc kia
không nỡ vuốt ve cánh tay của tôi, như hiểu được, vuốt đai ngọc kia trấn an nói: “Về sau ta không ném ngươi lại nữa, không cần thương tâm.”

Vô Cực Ngọc Giản như cao hứng, toàn bộ đai ngọc đều vui vẻ lăn một vòng.
Ngoan ngoãn biến trở về bộ dáng vòng ngọc đeo ở trên cổ tay của tôi.

Lúc này Mặc Hàn lại lên tiếng nói: “Vô Cực Ngọc Giản không xem như ta cho
nàng, nàng có thể yên tâm mang đi, ta không tra đến tung tích…”

Lúc hắn nói lời này, có chút không được tự nhiên.

Tôi đứng dậy ôm lấy hắn: “Về sau em sẽ không bao giờ tự chủ trương.”

Hắn thuận thế ôm lấy tôi, hôn tôi một cái, nói: “Ta không phải tức giận
nàng rời đi, chỉ là lo lắng nàng để lại toàn bộ mấy thứ này, một mình
rời đi sẽ có nguy hiểm.”

Hắn chính là một con quỷ từ đầu tới đuôi đều mãn tâm mãn ý quan tâm an toàn của tôi như vậy.

“Về sau em đều không rời khỏi anh, phải như một kẹo mạch nha cả ngày dính lấy anh.”

“Được.” Mặc Hàn rất vui vẻ đáp ứng.

Đêm nay, Mặc Hàn cho bảo bảo chú hôn mê, một người một quỷ vẫn luôn lăn lộn tới ngày hôm sau.

Ban ngày vẫn nghỉ ngơi ở Minh giới chúng quỷ, Mặc Hàn nương lý do này, lại lăn lộn tôi một phen.

Nhưng bởi vì bảo bảo, hắn cũng không dám làm càn, sau khi ăn xương biết vị,
vẫn là nhẫn nại tính tình ôm tôi, tùy tôi nặng nề ngủ đi.

Nhưng thật ra lúc tôi ngủ, không biết làm sao, lại thấy Lăng Tuyền Ki.

Lúc này Lăng Tuyền Ki dùng chính là khuôn mặt của nàng, Mặc Hàn đứng phía trước nàng cách đó không xa.

Tôi biết trước kia Lăng Tuyền Ki như là rất thích Mặc Hàn, với Mặc Uyên
càng như là bằng hữu. Hiện tại, hai bọn họ trên danh nghĩa đã kết hôn,
quan hệ thế nào đã không biết được rồi.

Chỉ thấy Lăng Tuyền Ki trốn ở sau cây, tự cho là dùng quỷ thuật chặn hơi thở, tôi không nhìn thấy nàng.

Tôi cũng không muốn đi để ý tới nàng nhiều, nhấc chân muốn rời khỏi, trởi
rất tối, nồng đậm quỷ khí, trong núi này xem ra muốn xảy ra chuyện gì
đó.

Tôi lẳng lặng chờ đợi, chỉ thấy một tôi khác từ nơi không xa
và một con lệ quỷ dị thường hung ác đấu pháp thối lui đến bên người tôi.

Tình huống như thế nào!

Vì sao sẽ có hai tôi?

Một con hỏa phượng chợt từ phía sau tôi kia xuất hiện, tôi tức khắc phản ứng lại, đó là Cơ Tử Đồng, không phải là tôi.

Từ từ!

Nhìn trang phục của Cơ Tử Đồng, đây…… Chẳng lẽ là chuyện ba ngàn năm trước?

Tôi đây là lại vào ký ức của Cơ Tử Đồng, hay là vào ảo cảnh của nàng?

Tôi nhẫn nại, quyết định bình tĩnh xem biến cố này.

Chỉ thấy Cơ Tử Đồng không địch lại lệ quỷ kia, cả người đều bị quỷ khí của lệ quỷ bao vây, mắt thấy sẽ phải bỏ mạng.

Nàng cố sức nhìn về phía tôi, ánh mắt tràn đầy cầu cứu, lại một chữ đều không nói ra, đáng thương nói không nên lời.

Tôi duỗi tay ném ra một đạo quỷ khí, giải trói buộc cho Cơ Tử Đồng, thuận tay thu thập lệ quỷ tu luyện cấm thuật kia.

Cơ Tử Đồng cảm kích nhìn về phía tôi: “Đa tạ…”

Tôi không nói gì.

Nhưng trong lòng lại cảm thấy vô cùng kỳ quái.

Cơ Tử Đồng sẽ không nho nhã lễ độ nói chuyện với tôi như vậy, hơn nữa lệ
quỷ kia không biết tu bàng môn tả đạo gì, thật đúng là không yếu, ba
chiêu tôi còn không đối phó nổi, sao vừa mới nhẹ nhàng như vậy đã giải
quyết?

Tôi không tự giác nhìn xuống, lại phát hiện mình khống chế không được cơ thể này. Chỉ là dư quang khóe mắt có thể nhìn thấy một
đôi giày bó màu đen kiểu nam.

Đó là giày của Mặc Hàn…

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *