Ngôn Tình

Ác Ma Tổng Tài : Càng Hận Càng Yêu

Chương 78 – Sông Cạn Núi Mòn

Đường Hoa Nguyệt cúp điện thoại.  Không biết Từ Uyển Nhan nói đúng hay sai, cô vẫn nên đi xem lại.  Nhưng mà, những người như Từ Uyển Nhan, vốn dĩ không nên tin.Đường Hoa Nguyệt cầm điện thoại chuẩn bị một email hẹn giờ cho cảnh sát, sau đó phóng xe tới địa điểm cần tới.Đường Hoa Nguyệt bị trói lại, khi đợi cô tỉnh lại, cũng đã gần tối rồi.Cô mở mắt ra thì phát hiện mình bị trói vào cột nhà, khắp nơi đều là đồ bỏ đi, những gì truyền đến tai cô là tiếng bàn luận nho nhỏ cách đó không xa.“Cô nghĩ Hoắc Anh Tuấn sẽ dẫn ai đi? Tôi nghĩ là bà chủ, cậu xem cô ấy rất nhanh trí, chuyện gì cũng đều sắp xếp ổn thỏa, Hoắc Anh Tuấn nhất định sẽ dẫn cô ấy đi cùng”“Tôi nghĩ có thể là dẫn Đường Hoa Nguyệt, có thể cậu không biết, trước khi Hoắc Anh Tuấn xảy ra chuyện, Đường Hoa Nguyệt chính là sinh mạng của anh ta, dù sao người nào anh ta không chọn cũng sẽ phải chết, tôi cảm thấy anh ta không nỡ để Đường Hoa Nguyệt chết, đại ca, hay là chúng ta cá cược…”Đường Hoa Nguyệt lần theo giọng nói, chỉ nhìn thấy một người đàn ông bụng bự và một người tóc đuôi sam nói chuyện, thảo luận không kiêng nể gì về canh bạc này.Đường Hoa Nguyệt biết mình bị bắt cóc, cả người nóng bừng, cô lấy tay xoa bóp dây trói, cố gắng lợi dụng sự bất cẩn của hai người họ để trốn thoát.Nhưng một giọng nói khác đột nhiên vang lên bên cạnh cô, vừa dữ dội vừa quen thuộc.“Sốt cao 40 độ mà còn phải đấu tranh khí lực, Đường Hoa Nguyệt, tôi đã đánh giá thấp cô rồi: Cuộc nói chuyện của hai người đột ngột dừng lại, bọn họ đứng dậy đi vê phía Đường Hoa Nguyệt.Đường Hoa Nguyệt nhìn nghiêng, Từ Uyển Nhan cũng bị trói vào cột, chỉ cách cô một mét không xa.Cô hiểu ra rằng: “Cô căn bản không hề biết anh trai tôi ở đâu, chỉ cố tình nói dối để dụ tôi tới đây, xem ra sông cạn núi mòn, thậm chí những việc như bắt cóc cũng dám làm”Từ Uyển Nhan mỉm cười lạnh lùng: “quả nhiên là người cùng nhau lớn lên, cô thật sự hiểu tôi.Vậy cô đoán xem, tiếp theo tôi sẽ làm cái gì?”Đường Hoa Nguyệt lông mày tràn đầy oán hận căm ghét: “Ai biết loại xấu xa kinh tởm như cô sẽ làm gì tiếp theo chứ…”Vẫn chưa kịp nói xong, mặt của Đường Hoa Nguyệt lập tức bị tát hai cái.Người đàn ông bụng bự phũ phàng nói: “Chết đến nơi rồi, vẫn còn cứng mồm như vậy”Từ Uyển Nhan bất mãn: “Ai bảo anh động tay động chân, đánh cô ấy một cách đáng thương như vậy, đợi Hoắc Anh Tuấn đến sẽ trực tiếp đưa cô ấy đi đúng không?”Người đàn ông bụng bự cười xòa, người đàn ông tóc đuôi sam bôi một chút bột trắng trên tường lên mặt của Đường Hoa Nguyệt để che đi vết thương: “Đừng nói nữa, da mặt người phụ nữ này rất trơn bóng”Từ Uyển Nhan cười chế nhạo: “Đợi mọi chuyện xong xuôi, anh thích chơi bao lâu thì chơi, cô ta vân còn một cái thai trong bụng, chắc chắn chơi sẽ vui hơn những người phụ nữ bình thường.”“Từ Uyển Nhan, cô làm nhiều chuyện xấu như vậy, không sợ chết không còn xác sao?”“Cô biết rằng tôi sẽ chết không còn xác, nhưng mà cô nhất định phải biết” Từ Uyển Nhan nhìn Đường Hoa Nguyệt: “Cô biết không Đường Hoa Nguyệt, tin tức về vụ bắt cóc của chúng tôi đã đến tai Hoắc Anh Tuấn rồi? Chắc bây giờ anh ấy cũng đang trên đường tới đây, nhưng anh ấy cũng chỉ có thể lấy đi một trong hai người, dù anh ấy chọn ai, người còn lại cũng phải chết”“Đường Hoa Nguyệt, mặc dù Hoắc Anh Tuấn từng yêu cô điên cuồng, vì cô mà có thể từ bỏ tất cả, nhưng hôm nay tôi muốn cho cô biết sau bốn năm ngồi tù, cô chỉ là cái gai trong mắt Hoắc Anh Tuấn, dùng để trả thù và tra tấn, mà tôi, mới là báu vật mà Hoắc Anh Tuấn năm trong tay”Từ Uyển Nhan: “Đừng lo lắng, tương lai khi gặp lại anh trai của cô, tôi nhất định sẽ để anh ta lên đường đồng hành-cùng cô.”Đường Hoa Nguyệt chưa kịp nói lời nào thì đã bị bịt miệng, người đàn ông thắt dây giơ điện thoại lên, khoát tay với Từ Uyển Nhan.“Hoắc Anh Tuấn tới rồi.”Trái tim Đường Hoa Nguyệt thấp thỏm, cảm giác không an toàn càng thêm trâm trọng, chỉ nghe Từ Uyển Nhan nói: “Cô đoán xem, anh ấy sẽ chọn ai?”Hoắc Anh Tuấn sẽ chọn ai, Đường Hoa Nguyệt không có ý kiến gì, nhưng cô muốn sống sót thì chết ở đây như thế này cô không cam tâm, Hơn nữa, anh trai cô vẫn chưa được tìm thấy, cô phải chắc chắn rằng anh ấy thực sự an toàn mới có thể yên tâm. Cô phải sống và ra khỏi nhà kho…Trong khoảng thời gian ngắn phân tâm của Đường Hoa Nguyệt, Hoắc Anh Tuấn đã bước vào.trong nhà kho, anh mặc một quần tây đen, còn cả chiếc áo sơ mi đen đơn giản, xuất hiện cực kỳ trầm lặng và lạnh lùng.Phía sau anh là một vài kẻ bắt cóc đeo mặt nạ, tất cả đều cầm dao trên tay, nhằm vào Hoặc Anh Tuấn, để anh đẩy chiếc va li đầy tiền mặt trên tay vào.Tóc đuôi sam xác nhận số tiền trong va li, và nói: “Đủ tiền rồi, tổng giám đốc Hoắc anh chọn ai?Hoắc Anh Tuấn đứng nhìn Đường Hoa Nguyệt mặt tái nhợt, sau đó liếc nhìn Từ Uyển Nhan tội nghiệp, ánh mắt lạnh lùng: “Tôi đưa cho các người ba trăm năm mươi tỷ, các người thả hai người bọn họ ra.”Kẻ bắt cóc bụng bự nói: “Chúng ta đã thỏa thuận trước, chỉ cho anh dân một người đi.”Hoắc Anh Tuấn lạnh lùng nhìn chằm chằm kẻ bắt cóc bụng bự, lông mày hung ác nham hiểm cùng với sự lạnh nhạt thờ ơ không thể che giấu được: ‘Hãy thả bọn họ đi!”Bụng bự nhìn người đàn ông này sắc mặt u ám, trong lòng không khỏi có chút sợ hãi lui về phía sau một bước.Nhưng khi nghĩ đến những lợi ích của Từ Uyển Nhan nói, anh ta lại mạnh mẽ bình tĩnh nói: “Tổng giám đốc Hoắc, quy tắc không thể bị phá võ, nếu anh không sẵn sàng chọn một trong hai, vậy thì cả hai đều phải chết!”Vừa nói, anh ta vừa chỉ vào túi bom cài bên hông: “Hoặc là, chúng ta đầu cùng phải chết!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *