Ngôn Tình

Ác Ma Tổng Tài : Càng Hận Càng Yêu

Chương 70 – Cảm Xúc Của Cô Ấy Dường Như Trống Rỗng

Từ Uyển Nhan sợ tới mức mặt mày tái mét, cô ta hét lên.Nhưng Đường Hoa Nguyệt không thành công làm cô ta bị thương, bởi vì Từ Uyển Nhan nhìn thấy Hoặc Anh Tuấn đưa tay ra, một tay cưỡng ép vòng tay qua eo Đường Hoa Nguyệt, tay còn lại siết chặt tay cô đang cầm dao.“Thả tôi ra! Hoắc Anh Tuấn bỏ đôi tay bẩn thỉu của anh ra! Từ Uyển Nhan, đồ giết người! Đồ giết người!” Đường Hoa Nguyệt chống cự như điên, mũi dao suýt nữa xuyên qua Hoặc Anh Tuấn mấy nhát, nước mắt cô nhòe đi, hết lân này đến lân khác, giọng nói vừa đanh thép vừa căm hận.Cô hận Từ Uyển Nhan! Nỗi thù sâu sắc!Hoắc Anh Tuấn vẫn giữ chắc cô, Đường Hoa Nguyệt điên cuồng giãy dụa, sức lực chưa từng có.“Đường Hoa Nguyệt! Bỏ dao xuống!”“Hoắc Anh Tuấn” Từ Uyển Nhan nhất thời trở nên căng thẳng, nhìn Hoắc Anh Tuấn có chút phát điên: “Đường Nguyệt Hoa, đừng làm loạn, làm ơn đừng làm tổn thương Hoắc Anh Tuấn! Là lỗi của tôi, tất cả đều là lỗi của tôi, cô bị cái gì đều là do tôi…“Hoắc Anh Tuấn, cút khỏi đây! Thả tôi ra!” Từ Uyển Nhan đã nói lâu như vậy, Đường Hoa Nguyệt cũng không thèm nghe một lời, trong lòng cô chỉ muốn chém Từ Uyển Nhan đến chết!Tất cả là do cô ta, tất cả đều là do Hoắc Anh Tuấn, nếu như bọn họ không ép cô vào con đường cùng, thì gia đình cô sẽ không chết từng người một như thế này!Hận! Cô hận! Thực sự hận hai kẻ khốn nạn này!Nghĩ đến đây, Đường Hoa Nguyệt cũng không quan tâm, vung con dao gọt hoa quả trên tay, đâm trúng vào tay người đàn ông.Vết cắt rất sâu, máu lập tức chảy ra nhưng người đàn ông đã giữ chặt tay Đường Nguyệt Hoa.Từ Uyển Nhan che miệng, nhìn vết thương trên cánh tay của Hoắc Anh Tuấn mà hét lên, ngay sau đó, gần như toàn bộ người trong bệnh viện đều đến. Có người hoảng sợ, có người gọi báo cảnh sát.Hoắc Anh Tuấn sững sờ, tức giận nói với những người bên ngoài: “Cút ngay!”Anh nhân cơ hội giật con dao của Đường Hoa Nguyệt và ném vào thùng rác.Đường Hoa Nguyệt vẫn đang đau lòng gào thét, khốn khổ không chịu được mà cắn tay của mình, đặc biệt cứng rắn, ngay sau đó là mùi máu tanh tràn ra nông nặc: “Đi chết đi, các ngươi đều đi chết đi!”Đôi mắt của người đàn ông đỏ hoe, anh ta đột ngột tát cô một cái: “Đường Hoa Nguyệt đủ rồi!Cô định giết người trước mặt mọi người sao?”Ánh mắt Đường Hoa Nguyệt ngưng đọng, anh nhướng mày nhìn, ánh mắt đỏ bừng.Cô không nghĩ rằng Hoắc Anh Tuấn muốn mình tỉnh lại, cô chỉ cho rằng anh đang bảo vệ Từ Uyển Nhan, một kẻ giết người trá hình!Điều nực cười chính là người đàn ông này còn dám nhìn thẳng vào mắt cô và nhắc nhở cô: “Hơn nữa cô đừng quên, bố cô vẫn đang đợi cô!”Đường Hoa Nguyệt cần môi, cả người dường như đau dữ dội.Phải, cô vẫn còn cha, anh trai còn sống hay đã chết vẫn chưa rõ, cô không thể bỏ qua hai người thân cuối cùng của mình vì giết Từ Uyển Nhan.Nhưng cô thực sự đau quá, so với lúc cảm thấy đau nhức, lúc này còn đau hơn gấp vạn lần.Nhìn thấy Đường Hoa Nguyệt cuối cùng cũng yên lặng, Hoắc Anh Tuấn thầm thở phào nhẹ nhõm.“Hoắc Anh Tuấn!” Từ Uyển Nhan lo lằng hét lên khi thấy Đường Hoa Nguyệt thực sự làm tổn thương anh.Cô ta vội vàng kiểm tra cánh tay của Hoắc Anh Tuấn, nhưng đã bị người đàn ông hất tay ra.Vẻ mặt của Từ Uyển Nhan hơi ngưng trọng: “Hoắc Anh Tuấn…”Hoắc Anh Tuấn không có thời gian để lo lắng về biểu hiện của Từ Uyển Nhan, mọi sự chú ý của anh đều đổ dồn vào người phụ nữ trước mặt này, liên tiếp bị đả kích, đã làm cô gần như phát điên lên, anh không nghỉ ngờ gì nữa, nếu người thân cuối cùng của cô lại gặp chuyện…Người phụ nữ này không cần phải đợi anh trả thù, trước hết một bước cũng không chuẩn bị được.Nghĩ đến đây, giọng nói của người đàn ông trở nên lạnh lùng: “Đường Hoa Nguyệt, tội cũng đã nói là tôi hận cô đến tận xương, nếu cô thật sự ra tay, chết đi sống lại thì tôi cũng không phải bận tâm về gia đình cô, dù sao thì có họ cũng vậy, chỉ là để cản bước cô tồn tại mà thôi.”Đường Hoa Nguyệt nhìn chăm chăm Hoắc Anh Tuấn, vẻ hận thù bừng bừng. Cuối cùng anh cũng thừa nhận đã làm tổn thương gia đình cô vì mối quan hệ của mình!Nước mắt của một người phụ nữ dữ dội làm sao, nụ cười của cô lạnh lùng làm sao: “Hoắc Anh Tuấn, một ngày nào đó, anh sẽ phải trả giá cho hành vi của mình! Đồ chó, anh thật xứng đôi với Từ Uyển Nhan, một con chó đực một con chó cái!Anh đừng lo, tôi sẽ không chết đâu, tôi muốn tận mắt nhìn thấy anh bị bắt! Anh phải đền mạng cho gia đình tôi!”Trái tim của Hoắc Anh Tuấn như nghẹt thở, sau đó rất nhẹ giọng nói lạnh nhạt: “Dù cô nghĩ thế nào đi nữa thì tôi chỉ muốn cô sống thật tốt!”Khi nói lời này ra, người đàn ông đột nhiên cảm thấy mình thật nực cười, người phụ nữ đã từng bị anh nắm trong lòng bàn tay, có ngày, lại dựa vào việc hận anh để có khát vọng sống.Mặt Từ Uyển Nhan lúc đỏ lên, lúc thì trắng bệch khi nghe Hoắc Anh Tuấn bị mắng: “Đường Hoa Nguyệt, cô…”“Từ Uyển Nhan, cô im đi!” Hoắc Anh Tuấn không nhịn được hét lên với Từ Uyển Nhan và nhìn về phía Đường Hoa Nguyệt.Ánh mắt của người đàn ông cuồn cuộn sóng gió, nhưng không phát ra âm thanh.Vừa rồi Từ Uyển Nhan bị Hoắc Anh Tuấn chọc tức, có thể thấy giữa cô ta và Hoắc Anh Tuấn là sự thù địch, vì vậy Đường Hoa Nguyệt không còn cảm thấy đau lòng nữa.Khung cảnh này thực sự rất đẹp.Đường Hoa Nguyệt quay lưng bắt đầu thu dọn đồ đạc của mẹ, nước mắt rơi xuống đầy căm hận.“Tránh ra, đừng làm ô uế nơi nghỉ ngơi của mẹ tôi: Hoắc Anh Tuấn nhìn Đường Hoa Nguyệt, cuối cùng nhìn thẳng vào mặt Từ Uyển Nhan.“Từ Uyển Nhan, đi ra với tôi.”Nhìn thấy vẻ mặt u ám của anh, Từ Uyên Nhan cũng không dám không nghe lời, đành phải ngoan ngoãn đi theo.Hai người vừa rời khỏi bệnh viện, bước hai bước, chát một tiếng, khuôn mặt xinh đẹp của Từ Uyển Nhan đã chịu một cái tát!“Hoắc Anh Tuấn, anh… anh đánh em?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *