Ngôn Tình

Ác Ma Tổng Tài : Càng Hận Càng Yêu

Chương 102 – Từ Uyển Nhan Đến Thăm

Cô em gái liền tán thành và nói:“Đúng rồi đúng rồi”,người cha thối họ Hoắc kia là người xấu, chúng ta không chọn ông ấy! Em thấy chú bác sĩ Tân cũng không tôi, nếu như mẹ mà thích chú ấy, thì chúng ta xem chú ấy như là bố!”Đường Hoa Nguyệt bất lực cười,có lẽ vì mấy năm nay ở nước ngoài,mỗi lần ba đứa nhỏ nghịch ngợm này bị đau đầu và sốt, đều là do Tần Kỳ Tân luôn ở bên cạnh bọn chúng,cho nên bọn nó luôn rất thích chú Tân này,trải qua như thế đã đưa hai người họ đến với nhau.Cô ấy giả bộ nghiêm túc: “Không được nói lung tung nha,chú Tần là bạn tốt nhất của mẹ,làm sao có thể làm bố của các con được?”Bé hai ngoan ngoãn nói: “Không sao , không có bố thì không có, cũng không phải là chuyện gì to lớn. dù sao chỉ cân lân này em gái có thể chữa khỏi bệnh, chúng ta có thể trở về nước rồi”Đường Hoa Nguyệt lè lưỡi vê phía bọn trẻ: “Đây mới là đất nước của các con, các con biết không? Mẹ và cậu đều sinh ra và lớn lên ở đây”Bọn trẻ hiểu ý của cô ấy, Đường Hoa Nguyệt cảm thấy rất vui mừng, nhưng khi nhắc đến bệnh tình của Vân Thư, cô ấy lại không thể không oán trách sự bất lực của mình.Đường Hoa Nguyệt dịu dàng cười, ôm đứa con gái nhỏ vào lòng, cảm nhận được hơi thở ấm áp của cô, cảm thấy lòng mình hóa thành một vũng nước, đây chính đứa con mà cô đẻ ra, là cô đích thân chăm sóc từng đêm nhìn nó lớn lên,nó có bộ lông mày giống cô như hệt.Đáng lẽ trên đời này con bé có được tất cả những điều tốt đẹp,nhưng … nhưng con bé lại mắc phải căn bệnh thập tử nhất sinh, một căn bệnh nan y khó chữa.Cô trâm giọng nói: “Con yên tâm, mẹ nhất định sẽ nhanh chóng tìm ra phương pháp chữa bệnh cho con càng sớm càng tốt”Bé hai nói lên: “Mẹ ơi, không bằng chúng ta trực tiếp đánh ngất bố thối đưa đến bệnh viện, hút tủy của ông ấy vào một cái ống lớn!”Đường Hoa Nguyệt cảm thấy trên trán hiện rõ ba vạch đen,mấy đứa nhỏ nghịch ngợm này,lúc thì chú thối, lúc thì bố xấu , bản thân không biết gọi Hoắc Anh Tuấn như thế nào rồi,còn đưa ra chủ ý này cho cô ấy.Cô bóp nhẹ hai má của hai anh trai: “Như vậy không được đâu, các con chỉ cân chăm bảo vệ tốt em gái mình,chuyện còn lại mẹ sẽ làm.”Hoắc Anh Tuấn cuối cùng cũng sẽ bỏ được ngụy trang hòa bình, Đường Hoa Nguyệt cũng tìm được tung tích của bố cô ấy,cô ấy càng có thêm động lực để đưa game “ước nguyện” của bố cô ẩy lên thị trường lại lần nữa,sớm đến công ty Tân Á,cùng mấy kỹ thuật viên thương lượng lên phương án.Mà khách không mời luôn tìm thời cơ đến làm phiên.“Cô K, có một cô họ Từ đến tìm cô: “Trước cửa phòng làm việc của Đường Hoa Nguyệt có tiếng gõ cửa, Từ Uyển Nhan liền bước vào phòng làm việc của cô,cô không có ý chờ đón khách chút nào.Đường Hoa Nguyệt mỉm cười,vẫy vẫy trợ lý đi ra, thờ ơ ngồi xuống, tiếp tục làm game của mình.Thông thường ở vị trí kiến trúc sư game của cô ấy, vốn sẽ không đích thân viết mã code, nhưng Đường Hoa Nguyệt thì khác, cô ấy vẫn thích xây dựng thế giới game của riêng mình theo từng nhân vật.Vốn Từ Uyển Nhan đã chuẩn bị đầy đủ mới đến tìm cô ấy, nhưng Đường Hoa Nguyệt hoàn toàn không để ý đến cô ấy khiến cô ấy rất khó chịu.Cô ấy đảo mắt, cố hết sức giả bộ hờ hững đưa tay ra: “Cô K, tôi là Từ Uyển Nhan của GS, từ đâu đã ngưỡng mộ tên của cô,đây là danh thiếp của tôi, tôi cũng làm game,sau này trên nghiệp vụ xin được thỉnh giáo nhiều”Đường Hoa Nguyệt không nghe thấy,ngón tay bay trên bàn phím không ngừng, tấm danh thiếp trên tay Từ Uyển Nhan cầm một lúc lâu trong không khí, vốn cô ấy không để ý đến.Nụ cười giả bộ trên khuôn mặt của Từ Uyển Nhan không thể tiếp tục duy trì được nữa, Đường Hoa Nguyệt cuối cùng cũng rời mắt khỏi màn hình máy tính của mình.Ánh mắt của cô trước tiên nhìn xuống tấm danh thiếp xinh đẹp của Từ Uyển Nhan, sau đó từ từ lướt tới khuôn mặt xinh đẹp nhưng hung ác và xảo trá của cô ta, Đường Hoa Nguyệt dựa lưng vào lưng ghế, hai tay bắt chéo,cười với cô ta: “Cô dạo này có khỏe không., Từ Uyển Nhan nhanh chóng thu tay về,ánh mắt lóe lên, :” Cô K thật hay nói đùa,rõ ràng tôi lần đầu tiên đến đây thăm”Đường Hoa Nguyệt cười chế nhạo: “Chỗ nấy không có người ngoài, sao cô không trực tiếp gọi tên của tôi, Đường Hoa Nguyệt?”Từ Uyển Nhan cực kỳ hoảng sợ, giống như nhìn thấy ma vậy, đã nhiều năm không gặp Đường Hoa Nguyệt, dung nhan trở nên cực đẹp, mất một thời gian, thói quen của bản thân đã không dùng được nữa!Cô ấy điên rồi?! như thế này chính là thừa nhận cô ấy chính là Đường Hoa Nguyệt.Ngập ngừng một lúc lâu, Từ Uyển Nhan nghiến răng lấy lại sự tỉnh táo,lập tức cô ném ra ám khí mà cô cảm thấy dùng tốt nhất.Cô ấy hừm một tiếng: “Đường Hoa Nguyệt, vốn dĩ tôi định để lại cho cô một chút mặt mũi, nếu như giờ cô đã thừa nhận, tôi cũng không cần giúp cô che dấu đi sự thái bình! Năm năm rồi, cô vẫn còn mặt mũi để quay lại, cô đã hại Đường Hoắc thảm hại như thế, cô còn dám quay lại sao, cô không sợ Đường Hoắc khiến cô vạn khiếp vô phục sao?I”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *